Thứ Tư, 26 tháng 12, 2007
Em và anh và blog
Mình bắt đầu yêu nhau,
Blog vẫn chưa xuất hiện.
Chat với nhau thì tiện
Nhưng lời yêu dễ bay.
Khi mình tạm chia tay,
Ngày bỗng dài rộng mãi
Thôi thì em đành phải
Viết blog giết thời gian.
Những tâm sự lan man,
Những vui buồn vụn vỡ,
Một entry không bõ
Em chia ra thật nhiều.
Rồi một ngày đánh liều,
Em mời anh vào blog.
Sau khi ngấu nghiến đọc
Anh comment: Nhớ em.
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007
Cocktail cho tình yêu - Trích đoạn
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/ccty-extract.html
Đan nhìn đồng hồ, đã gần 1 giờ. Hôm nay cô trực đêm. Làm tại bar Suối Mơ này hơn một tuần, cô bắt đầu quen với nhịp sinh học so le hôm ngủ đêm hôm ngủ ngày rồi. Cảm giác đứng một mình sau quầy, giữa dãy tủ chứa đầy những chai lọ nhìn ra dãy bàn ghế trống giữa đêm vắng quả là một sự kích thích lạ lùng. Cô yêu thích những giờ phút cô độc như thế. Nhưng hôm nay thì bar có khách. Một ông khách lầm lì gọi một chai bia và ngồi từ 10 giờ tối đến tận bây giờ. Dù chỉ trông bar trong mươi ngày gọi là lấy cảm hứng sáng tạo, cô cũng cảm thấy phục cách làm việc của resort. Ngoài dãy nhà sàn phòng nghỉ, khu nghỉ dưỡng này còn có những bar, cafe rải rác để khách dù dừng chân ở đâu trong thung lũng rộng mênh mông này cũng có thể nghỉ ngơi và cảm thấy thư giãn. Những nơi này luôn phục vụ 24/24, kể cả khi chỉ có một người khách như hiện giờ.
Với tay thay đĩa Paul Mauriat cũ mèm với kiểu chơi nhạc không lời trôi tuột bằng một album Café del Mar, Đan buông người khẽ tựa vào cạnh tủ sau lưng, thả lỏng những cơ bắp đã bắt đầu mỏi. Giai điệu bất định buông lơi của nhạc chillout sao mà hợp với quán khuya vắng người làm vậy. Bất giác cô tắt bớt một chiếc đèn để bóng tối xâm chiếm quầy rượu. Đứng trong khoảng tối mờ mờ nhìn ra chiếc bàn của người khách duy nhất, Đan lặng lẽ ngắm nhìn. Người khách không già, chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi chút ít. Trông anh ta giống một doanh nhân thành đạt ngồi ngẫm nghĩ công việc hơn là một khách du lịch cô đơn dù chiếc áo phông Lacoste ngắn tay màu xanh lá cây bỏ trong quần jeans xanh nhạt làm anh ta có vẻ khá nhàn hạ. Bờ vai rộng và những bắp tay săn chắc, mái tóc ngắn gọn gàng và cái bụng gọn, một nét khoẻ mạnh gợi cảm. Sẽ ra sao nếu anh ta mặc một bộ vest và thắt cà vạt lụa nhỉ? Đan mỉm cười với chính mình, cô bị bệnh nghề nghiệp là nhìn ai cũng phải tưởng tượng ra họ sẽ hợp với bộ gì.
Chợt người khách quay ra, gần như chạm phải ánh mắt hơi cười của cô nếu như đèn đủ sáng. Có lẽ cô phải cảm ơn cái bóng tối ở quầy rượu này. Cô với tay bật đèn, lên tiếng để đôi mắt có vẻ hơi khắc nghiệt kia không phải nheo nheo tìm kiếm lâu:
- Anh cần thêm gì ạ?
- Tôi định nói là cần thêm chút ánh sáng, nhưng cô đã cho rồi.
- Xin lỗi - Đan mỉm cười nhẹ nhàng - Vừa rồi tôi hơi nhức mắt.
- Không sao!
“Giọng nói lạnh lẽo, không hợp với vẻ gợi cảm bên ngoài chút nào”, Đan nghĩ thầm. Nhưng cô không tỏ vẻ gì cả, cúi xuống chăm chú lau những chiếc ly mà cô đã lau đến chục lần. Tiếng guitar trễ nải thoảng trong tiếng lá xào xạc và chuỗi nhạc âm u như của đàn ống nhà thờ gợi nên một tâm trạng khó tả. Quả là một đêm dài!
Lập đăm chiêu nghĩ về thoả thuận giải phóng mặt bằng anh vừa chớp nhoáng ký chiều qua. Quyết định thuê dải đất bờ biển miền Trung khô cằn ấy của anh có lẽ hơi vội vàng nhưng anh không thể làm khác. Một công ty liên doanh với Đài Loan lăm le biến vùng cát trắng thiên đường ấy thành tập hợp mấy cái casino chỉ dành cho đám ngoại kiều lắm tiền, và có gì đảm bảo là đám thương nhân người Hoa sẽ không biến chốn nguyên sơ đó thành một khu “đèn đỏ” hạng sang chứ! Hừ, anh đã quá biết chúng mà. Khu đất vào tay anh, dù có thể chậm hơn một chút nhưng nó chắc chắn sẽ trở thành một khu nghỉ dưỡng đẹp và thanh bình, cho cả những người sống bên trong nó lẫn người dân xung quanh, giống như nơi mà anh ngồi đây.
Phóng tầm mắt về dãy phòng nghỉ mờ mờ dưới ánh đèn phía xa, anh thở ra một cách khoan khoái. Em trai anh đã làm tốt hơn cả mong đợi của người lạc quan nhất. Khu nghỉ dưỡng cách thành phố chưa tới sáu mươi cây số vừa xây dựng xong không lâu đã hút khách kha khá. Công việc được bố trí hợp lý, gọn nhẹ nhưng vẫn đem lại hiệu quả tốt. Đội ngũ nhân viên cũng vậy, không nhiều người nhưng ai cũng có vẻ thạo việc, kể cả cô nàng đứng quầy bar kia.
Trước khi lên đường đi miền Trung cho dự án resort ven biển, Thạch chỉ kịp nói với anh là nên hỏi Quỳnh Anh về nhân viên tên Hoài Đan ở bar Suối Mơ. Quỳnh Anh đã về thành phố chăm con ốm nên anh vẫn chưa hỏi được. Nghe nhân viên đồn là Thạch đã từng ngồi với cô ta cả đêm ngoài sân vườn. Có lẽ cô nàng này chính là đối tượng khiến em anh trở nên mơ màng bấy lâu nay. Cũng đẹp đấy, nhưng sẽ hơi già nếu so với vẻ măng sữa của Thạch. Lập nhếch môi khinh mạn. Chắc cô nàng cũng đã tốn một ít công sức để tiếp cận được thằng em ngờ nghệch của anh. Anh nhướng mắt làm một cử chỉ như gọi.
Đan tiến đến bên bàn, bộ váy áo đồng phục vải pha nylon quá nhiều lại bó sát làm cô cảm thấy không tự nhiên, nhất là với ánh mắt sắc lạnh của người khách này. Anh ta nói cộc lốc:
- Tôi hết bia rồi.
- Vâng - Đan gật đầu, từ tốn nhấc chai bia đem đi. Cô quay trở lại với một chai bia khác.
Lập nhếch mép cười:
- Tôi không gọi bia. Cô không thấy uống hai chai bia liên tiếp là quá nhàm à?
- Rất xin lỗi anh - Đan mở quyển thực đơn - Mời anh chọn đồ uống khác.
- Cô không biết khách cần gì sao?
“Mới một chai mà đã muốn gây sự?!” Đan thoáng nghĩ, định hé môi châm chọc, nhưng cô nhớ ngay ra là mình đang làm việc. Khẽ cúi đầu với vẻ nhũn nhặn nhất, cô nói với một giọng nhẹ nhàng:
- Anh vui lòng chờ vài phút.
Cô quay người trở về quầy rượu. Một ounce rưỡi Vodka, thêm ba phần tư ounce Kahlúa rồi lắc đều, cô lấy một chiếc cốc thấp trong ngăn đá tủ lạnh ra. Chiếc cốc có một lớp đá ở dưới, cô đổ rượu vào và bưng tới bàn của khách.
- Đây là Black Russian - Người Nga Đen, một loại cocktail đơn giản bao gồm rượu Vodka và rượu mùi cà phê. Anh nên uống trước khi phần đá rời ra khỏi thành cốc.
Cúi người lễ phép, Đan quay về quầy. Lập nhìn theo dáng đi uyển chuyển của cô, có một chút ngỡ ngàng trong mắt. Anh nhấp ly rượu, rượu nặng cháy cổ và mùi cà phê thơm váng vất, lạnh nhưng dễ chịu vô cùng. Khá lâu rồi anh mới lại uống một ly Vodka. Mà lại uống theo cái kiểu lạ lùng này!
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2007
Sapa, những ngày lạnh nhất
Hẹn hò sắp xếp lo lắng hồi hộp dùng dằng dứt khoát, cuối cùng thì em cũng có mặt trên con tàu Lao Cai 7 gần 11 giờ đêm ậm ừ chào tạm biệt Hà Nội để đến gần với vùng đất mê hoặc, cái nơi mà một năm vài ba lần các bạn em phải có mặt mấy ngày không thì bứt rứt nhớ nhung ấy. Đón giao thừa (dù chỉ là năm dương lịch) trong nhịp bánh sắt mải miết trên thanh ray, xuống tàu khi trời hửng sáng, đi loanh quanh trong cái thị xã miền núi vắng hoe hoắt đầy bụi, em chờ mong Sapa như chờ mong một thế giới khác. Và em đã chẳng uổng công.
Bác lái xe ôm đứng tuổi vui chuyện nhắc rằng còn dăm km nữa là đến nơi nhưng Sapa đã đón em bằng cái lạnh tê buốt mà đầu ngón chân em cảm nhận được khi mới ở lưng chừng con đường núi quanh co. Càng vào gần thị trấn cái lạnh ấy càng rõ hơn, không chỉ mon men ở đầu ngón chân nữa mà hiện hữu mồn một trên những cành cây khô úa trụi lá, mặt hồ mù sương khói, trên cả những khoảng da thịt tím tái nơi khoeo chân những người phụ nữ dân tộc mặc váy chàm...
Em không có ý định kể trình tự từng chi tiết trong chuyến đi mà cả bọn vẫn gọi là an dưỡng lười biếng của mình. Em chỉ muốn nói về cảm giác mà Sapa mang lại, cho em, cho bạn em, và phần nào đấy, qua những dòng em lan man, sẽ cho cả các bạn nữa (xưng em, gọi các bạn, cái lối xưng hô quái gở, nhưng em thích thế!).
Lên Sapa, em mong thấy tuyết. Và sứ giả riêng của miền ôn đới ấy đã đến rất gần em, trong cành cây băng mà người con trai không quen biết mang từ một điểm cao nào đó về thung lũng, trong những nhánh cỏ trắng xoá cheo leo lưng chừng núi trên đường lên đỉnh đèo Hoàng Liên, trong những lời kể lúc nào cũng ở thời quá khứ hoàn thành hoặc tương lai không chắc chắn của những người bản địa, gần hơn nữa là trong những hạt nước đá li ti đọng lại trên sàn cầu ở Thác Bạc mà bạn em túm tụm chụp ảnh. Chưa một lần em được thật sự chạm vào tuyết, thay vào đó em đã nếm cả sương, nắng và gió Sapa.
Sương làm mềm môi em, không bằng rượu táo mèo ngọt lừ sóng sánh bên bếp nướng ven nhà thờ đá nhưng êm ái hơn. Nắng làm hồng má em, không bằng những loại mỹ phẩm dùng đêm dùng ngày mà bạn em gọi tắt là giọt đêm giọt ngày nhưng nồng ấm hơn. Gió nữa, gió ôm em, nâng tay em, xoay vai em trong vũ điệu đam mê, không bằng những chàng mắt xanh trên sàn nhảy của Green Bamboo nhưng vô tư hơn, em chắc vậy.
Lên Sapa, em biết cũng chỉ có ngày và đêm như hầu hết mọi nơi trên trái đất này. Ngày của Sapa có lẽ dài hơn với những người dân tộc uể oải dọc những bậc đá của dãy phố hết dốc lên lại dốc xuống. Ngày của Sapa có lẽ ngắn hơn với những du khách sải chân vội vã để kịp thu hết những cảnh vật ngộ nghĩnh xinh xẻo vào các loại bộ nhớ tự nhiên lẫn nhân tạo của mình. Đêm Sapa thì dường như lúc nào cũng vậy, những con phố nhấp nhô theo sườn núi im lìm dưới ánh đèn vàng hiu hắt, bình yên đến mềm lòng.
Lên Sapa, em được trải qua một đêm không bình yên hiếm hoi của nó khi gió lốc xô qua những khe núi ào vào thị trấn, kéo đổ một cây non ở vườn hoa, giật những mái tôn nóc chợ, thổi tắt ánh điện trong những ô cửa sổ, cáu kỉnh gây sự như muốn phá giấc ngủ của tất cả mọi người. Khi ấy, em và hai bạn khoác tay nhau đi giữa con phố mang cái tên nên thơ: Cầu Mây. Cầu Mây chẳng nên thơ chút nào, tối đen hun hút, vắng, mỗi bước đi rờn rợn như đi qua phố hoang đầy tai hoạ rình rập trong những truyện trinh thám. Bầu trời thì ở rất gần, không biết bao nhiều đốm sao lung linh, gió thì thốc thẳng vào mặt mũi, em cuộn chặt chiếc chăn len khoác trên vai và thấy mình chỉ là một hạt cát chẳng biết cơn gió hung hăng kia sẽ cuốn đi lúc nào. Bạn khoác tay em chặt hơn, cùng ngẩng đầu lên chỉ cho nhau xem chòm sao có hình chiếc gáo, ba cái bóng, ba giọng nói lọt thỏm giữa bao la trời đất núi đồi... Những phút giây như vậy mấy ai gặp hai lần trong đời?
1.2005
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007
Những trò lố hay Vietnam Idol và Trần Thu Trang
Em không thích xem TV. Thậm chí mấy lần quay phỏng vấn đối thoại phóng sự với các đài truyền hình xong, em cũng quên béng giờ phát sóng, phải đợi bạn bè gọi điện í ới bảo hôm nọ tao thấy mày trên kênh này kênh kia mới giật mình hỏi lại “trông tao lên hình có ngu lắm không?”. Thế mà mấy tháng gần đây, em chăm ôm TV lắm, hẳn một hai lần một tuần nhé, thứ Tư và thứ Sáu nhé, hào hứng xem Thần tượng âm nhạcViệt Nam nhé.
Thần tượng âm nhạc Việt Nam, tên giao dịch là Vietnam Idol, hay gọi theo lời thằng bé 3 tuổi con bạn em là Việt Nam Ai Đồ, được Việt hoá theo một mô hình thi cử mà ông Simon Fuller sáng chế ra. Đây là một cuộc thi âm nhạc trớ trêu khi càng vào vòng trong ban giám khảo càng mất giá, ý kiến nhận xét chẳng được coi ra cái đinh gì! Với thể lệ ai nhận nhiều tin nhắn bình chọn người ấy là thần tượng, kết quả cuộc thi phụ thuộc hoàn toàn vào ngón tay cái của khán giả. Mà em phải nói thật, đến não của khán giả còn chả tin được, nữa là ngón tay cái.
Ở vòng đầu, khi ngón tay cái chưa nhúng vào, em theo dõi Việt Nam Ai Đồ rất chăm chú. Phải nói đây là một chương trình TV mang tính thư giãn cao nhất mà em đã từng xem, vui hơn cả mấy tiết mục Gặp nhau cuối tuần (hay còn gọi là Vật nhau đuối dần) với lại Gala cười… ruồi. Đời thuở nhà ai, thí sinh vừa bị loại đã lẩm bẩm chửi giám khảo ngay trước máy quay, rồi lăm le làm thần tượng âm nhạc mà giọng hát lẫn phong cách biểu diễn còn thua mấy anh dắt xe của tụ điểm karaoke vườn. Những điểm trớ trêu nhố nhăng ấy xuất hiện trên truyền hình - phương tiện thông tin đại chúng lâu nay vẫn được tiếng là đạo mạo - khiến một đứa không bình thường như em cảm thấy rất phấn khích.
Đến lúc chương trình không còn tí buồn cười nào nữa thì em lại đâm ra yêu thích một vài thí sinh, mà lỡ yêu rồi thì phải theo dõi tiếp chứ biết làm sao… Thật không may cho những ca sĩ em yêu thích, Hải Yến và Thảo Trang, dù em đã ỉ eo nhờ thêm cả bạn bè bình chọn cho họ, họ vẫn bị loại khá sớm. Đọc blog của họ thấy họ buồn và thất vọng, em cũng thương lắm, nhưng nói chung… nhẹ cả người, vì cái tài khoản điện thoại trả trước của em không tiếp tục sụt giảm kinh hồn nữa. Mấy tuần trở lại đây, em từ bỏ cái TV, trở lại nhịp sống bình thường, đọc sách hoặc ra đường vào mọi buổi tối, kể cả thứ Tư và thứ Sáu.
Đến thứ Tư vừa rồi, nghe loáng thoáng đó là đêm thi cuối cùng, em mở TV để xem ai sẽ là Ai Đồ của đám đông. Nhưng cái sự câu giờ của ban tổ chức phải gọi là bậc thầy. Còn có haiii thí sinh mà cũng bôi ra được nguyên một chương trình dài tiếng rưỡiii đồng hồ với những bảyyy bài hát và vô số những đoạn sấm vang chớp giật giương ảnh vỗ tay. Còn kết quả thì tuần sau mới biết! Thôi thì cũng lỡ ở nhà, em bấm bụng xem xem một trong hai người sẽ là thần tượng hú hét ra làm sao.
Lady first (dịch nôm là iêu tiên phụ nữ),: Phương Vy, hát ba bài thì có một bài theo phong cách Dance trên MTV hiện đại với quần soóc áo tay rộng như kimono của mấy con ma trong truyện tranh Nhật, một bài chầm chậm trữ tình soirée xẻ ngang đùi theo lối phòng trà miền Nam Việt Nam những năm 1960-1970, một bài tông nhanh đội mũ cao kiểu ca sĩ nhạc Bebop Jazz ở nước Mỹ những năm 1940. Chọn bài hợp giọng, trang phục ấn tượng, mặt xinh, dáng đẹp, cãi giám khảo rất tự tin. Ờ, em này mà làm thần tượng thì cũng không đến nỗi nào!
Ngọc Ánh, hát ba bài thì một bài thể acoustic mộc mạc pha gào rú quằn quại hơi bị giống Thanh Lam, một bài thể sến nhẹ nhái phong cách Tuấn Ngọc… tất nhiên là bắt chước không mấy thành công (nếu không muốn nói là hát và biểu diễn như cơm nguội, xìu xìu ển ển). Đến bài cuối cùng có tí biến đổi thì hỡi ôi… không ngửi được. Em có thâm niên nghe Rock mười mấy năm, bài Đám cưới chuột của Gạt tàn đầy em đã thuộc làu từ thời tay trống của họ còn là mademoiselle Doãn Hương. Em không thể chịu nổi cái thói hát sai lời be bét đến mấy lần lại còn làm ra vẻ rocker máu lửa, nhảy nhót nửa con ếch nửa con vượn như thế!
Em không hiểu tại sao một người hát (em không gọi là ca sĩ vì gọi vậy xúc phạm ca sĩ quá) chỉ ở mức biểu diễn ở liên hoan ca múa nhạc quần chúng ven hồ Gươm chào mừng ngày lễ tết còn lo bị ném dép đuổi xuống lại có thể đánh bại những Hải Yến mạnh mẽ, Thảo Trang thanh thoát và Ngọc Minh vững vàng để vào đến tận buổi thi cuối cùng. Nếu như Phương Vy có phong cách riêng, làm chủ sân khấu khá chững chạc thì Ngọc Ánh, với phong cách cóp nhặt, những câu trả lời nhạt nhẽo và nụ cười ngoác miệng (cái này cũng lại bắt chước Hà Anh Tuấn), chỉ gợi cho em hình ảnh một con rối vô hồn.
Các bạn ạ, em không thù oán với thí sinh, em cũng không muốn viết những dòng bỉ bai cay nghiệt để đưa lên web chính thức thế này, em chỉ định nói với bạn bè những ý kiến của mình như một kiểu buôn chuyện xả bực thông thường. Nhưng bạn bè em lại cung cấp thêm một số tin tức tổng hợp khiến em càng cảm thấy bực hơn. Thế nào nhỉ, Ngọc Ánh là bồ nhí của một người trong công ty tổ chức chương trình (em lưu ý các bạn chưa biết, Ngọc Ánh tên thế thôi nhưng là con giai nhé) nên fan của Ngọc Ánh vào nhà hát được xếp ngồi hàng ghế gần sân khấu, tin nhắn bình chọn cho Ngọc Minh được/bị tổng đài chuyển sang cho Ngọc Ánh, những nhận xét bất lợi về Ngọc Ánh của người truy cập website vietnamidol.com.vn thì được xoá kịp thời (còn lời chửi bới các thí sinh khác thì giữ nguyên)…
Tất nhiên, bạn nào thích Ngọc Ánh thì sẽ đưa ra thông tin rằng gia đình Phương Vy giàu có nên bỏ tiền mua sim điện thoại bình chọn để bẻ lại em. Nhưng xin thưa, nếu thực sự có chuyện như vậy thì em vẫn tôn trọng và ủng hộ Phương Vy. Ít nhất, thí sinh này cũng có khả năng và những biện pháp cạnh tranh chỉ là để củng cố thêm, chứ không phải là cái dạng “từ đen thành trắng, từ không thành có” nhờ mối quan hệ cá nhân và những động tác đánh bóng hình tượng như trường hợp Ngọc Ánh. Hơn nữa, việc dùng tiền mua tin nhắn trong một cuộc thi có thể lệ lỏng lẻo như Việt Nam Ai Đồ cũng chẳng có gì là không ổn, nó hoàn toàn hợp lệ (không ai cấm việc gia đình bình chọn cho con em mình) và tương đối công bằng (ai sử dụng ngón tay cái siêng năng hơn và sim điện thoại có nhiều tiền hơn người đó thắng).
Túm lại, em đến với Việt Nam Ai Đồ vì nó lố bịch một cách khá hồn nhiên. Bây giờ thì nó vẫn lố bịch nhưng không còn hồn nhiên. Em vẫn theo dõi và khẩn thiết mong rằng cái sự lố-bịch-đếch-hồn-nhiên này của nó không quá quắt đến mức dựng lên một thần tượng âm nhạc giọng yếu, vũ đạo kém, phong cách chán, ngoại hình xấu là em mừng lắm rồi!
30/09/2007
Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2007
Những câu hỏi xác nhận
Người yêu cũ chia tay đã ba năm sau khi thấy nàng trở thành người nổi tiếng bèn tìm đến bày tỏ một số tình cảm chôn kín lâu nay. Anh lịch sự quan tâm đến cảm xúc của nàng bằng những phương tiện liên lạc nhanh gọn nhất.
Tin nhắn: Nếu em không phiền, anh gọi điện cho em được không?
Lại tin nhắn (sau khi nàng không nhận điện thoại một vài hôm): Anh nhắn tin thế này chắc không làm phiền em chứ?
Tiếp tục tin nhắn: Anh xin lỗi, gọi em như thế này làm em không thoải mái phải không?
Vẫn tin nhắn (sau khi nàng trả lời câu trên vài phút): Anh muốn hỏi thêm một chút thôi, bản thân việc anh còn liên lạc với em cũng làm em khó xử phải không?
Nàng thở dài. Giá ngày xưa trước khi dứt tình, anh cũng hỏi đi hỏi lại như thế!
Giấc mơ sau khi giá xăng tăng
Em: Lạc chán quá, ông nhỉ!
Ông cụ: Ờ, hồi xưa qua bán ngon hơn nhiều. Mới đó mà đã sáu mươi năm… Em nhỏ đi một mình thôi hả? Lại ngồi với qua cho dzui… Em tên họ là chi, nhà ở đâu, học trường nào?
Em: Dạ, cháu tên Trang, họ Trần, nhà ở gần đây, cháu thất học lâu rồi.
Ông cụ: Ừa, qua cũng thất học lâu rồi, đi bán đậu phộng rang. Qua họ Lê, thứ bảy nên ba má gọi là thằng Tám. Trước qua ở trỏng, Thị Nghè - Sài Gòn.
Em: Cháu hỏi khí không phải, ông có phải anh hùng Lê Văn Tám trong sách không?
Ông cụ: Ừa, là qua đó.
Em: Cha mẹ ơi, trong sách nói ông thành ngọn đuốc sống đốt kho xăng rồi cơ mà?
Ông cụ: Xăng đắt vậy ngu gì qua đốt! Nguyên kho cả chục ngàn lít, lấy đem bán thu lời nhiều hơn chớ.
Em: Nhưng mà...
Ông cụ: Nhưng mà… sao? Em thấy qua nói không đúng hả?
Em: Dạ không, ông nói đúng, đúng lắm ạ. Xăng mới tăng giá, đắt lòi mắt, rồi thể nào các khoản khác cũng đú theo cho mà xem. Cháu đang tính nghỉ uống bia bù tiền cho xăng. Nhưng mà… ông đem xăng thời An Nam thuộc Pháp ra bán với giá của thời Việt Nam độc lập và hội nhập, cháu nghĩ ông… ăn hơi dầy!
Ông cụ: Dầy chi mà dầy. Qua chịu lỗ bao lâu, rồi chi phí bảo dưỡng bồn bể (cái bồn và cái bể chớ không phải cái bồn bị bể)... Em phải hiểu và thông cảm cho qua. Giá dầu thế giới tăng, giá xăng nhập khẩu tăng, giá xăng ở các nước quanh nước ta cũng mắc thí mồ, qua mà bán với giá rẻ là phát sinh buôn lậu ngay. Tụi hải quan, biên phòng chống buôn lậu không nổi lại đem qua ra quy kết tội lỗi cho coi.
Em: Vầng, cũng phải. Thế sao ông không bán cho nước ngoài thu ngoại tệ đàng hoàng? Ông là liệt sĩ, à nhầm, ông vẫn sống, là người có công, chắc sẽ được giảm thuế.
Ông cụ: Tư bổn nước ngoài nó khôn quá trời em ơi, nó đâu có chịu mua xăng khi giá cao. Nó canh me mấy lúc giá thấp, ký hợp đồng, rồi tới hồi giá cao nó bắt mình giao hàng theo hợp đồng đã ký. Nông sản, khoáng sản này kia cũng vậy, buôn bán ì xèo à.
Em: Chẹp, giá mà mấy công ty nhập xăng dầu của mình cũng giỏi dự đoán thị trường và có kế hoạch ký hợp đồng như người ta…
Ông cụ: Dự đoán thì cũng có. Đến qua với em thất học còn biết giá xăng dầu sẽ tiếp tục leo thang nữa là dân mần ăn kinh bang tế thế. Còn cái vụ ký hợp đồng… cái vụ ký hợp đồng… cái vụ ký hợp đồng…
Em: Khó thực hiện hả ông?
Ông cụ: Hổng phải khó thực hiện! Nói nhỏ với em nha, tới qua đây hổng có làm gì cái kho xăng mà “mấy ổng” còn dựng lên thành đuốc sống thì ba vụ hợp đồng hợp thiếc đó đâu có khó. Cái khó là ở chỗ này này.
Ông cụ nhấc ba-toong lên gõ vào thái dương rồi nhìn xuống chân cười cười. Em mụ mị cúi đầu xuống theo cái nhìn của ông, thế là vập cằm vào mặt bàn, choàng tỉnh. Dưới chân em, đống vỏ lạc ẻo lả bị gió thổi, dạt thành nét gì từa tựa chữ Tâm.
Chủ nhật đầu tiên sau khi giá xăng tăng lên mức 13.000, 25/11/2007
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2007
Đến quán Yoko (*), bắt gặp
Nhân vật nữ
Ngồi quay lưng lại phía đám đông
Quay lưng và cúi đầu
Quay lưng với nhạc Beat và những ly nước nhiều màu
Quay lưng với khách và những điếu thuốc họ đang hút
Cúi đầu với giấy bút
Và tiền.
Thỉnh thoảng có người đến bên
Chỉ làm chỗ cô đã tối lại bớt sáng.
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2007
Nhật ký tình yêu TIO - các lần xuất bản

Đến tháng 12/2006, Nhật ký tình yêu TIO được công ty Bách Việt liên kết với Nhà xuất bản Hội Nhà văn tái bản. Lần này, cuốn sách được in đơn giản và gọn nhẹ hơn rất nhiều, hoàn toàn không có bất cứ phụ kiện nào.. Thời điểm phát hành sách gần trùng với dịp lễ Giáng sinh nên bìa sách có màu đỏ đặc trưng của Noel. Tranh minh hoạ Hàn Quốc được thay bằng một bộ tranh minh hoạ do tôi tự vẽ. Và thay đổi đáng kể cuối cùng là giá tiền, Nhật ký tình yêu TIO tái bản có giá rẻ hơn rất nhiều: 18.000 VND.

Nguồn: http://sachcuatrang.com/nkty.html
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2007
Đọc Búp bê Bắc Kinh
Em trẻ, em điên cuồng ngây dại, em viết tiểu thuyết
Một người bạn đã đề tặng câu đó vào cuốn sách mua tặng tôi. Đầu tiên thì tôi, hí hửng, nghĩ rằng chị muốn nói đến tôi, người được tặng sách. Nhưng hoá ra chả phải, chị muốn nói đến cái cô Xuân Thụ bên Trung Quốc.
Xuân Thụ là một cái cây mùa xuân yếu đuối và dễ tổn thương. Cô gái tuổi teen no đủ về dinh dưỡng dẫn đến sinh lý phát triển sớm đem thân thể trải ra lần lượt cho những người bạn trai kém tử tế khoác cái mác trí thức nghệ sĩ lý tưởng cao siêu chưa gặp thời nhưng cuối cùng đều giống nhau ở một điểm: không có lấy vài tệ cho bạn gái đi xe bus về nhà sau khi đã “vặn vẹo” với nhau chán chê trong chăn bẩn. Một học sinh có chút năng khiếu văn chương, đọc nhiều thuộc nhiều nhớ lắm, có bài đăng trên tạp chí xanh đỏ và luôn cảm thấy mình đứng trên chúng bạn, đầu óc suy nghĩ ngày càng trở nên quá phức tạp đối với các bậc phụ huynh. (Này, các bạn có thấy hơi giống tôi không?) Thế giới xung quanh Xuân Thụ là một thế giới băng giá, như chính cái tên mà cuốn sách mang trước khi được gọi là Beijing Wawa để ăn theo Shanghai Baobei.
Một ngôi nhà có đủ bố mẹ và em nhưng ông bố thì quá bận rộn làm cán bộ, bà mẹ thì quá nhu nhược, đứa em chỉ được nhắc tới hai lần. Lần thứ nhất ta biết nó là con trai, lần thứ hai ta biết nó được thiên vị, nuông chiều cung phụng hơn chị nó. Một ngôi trường với toàn những lề lối nội quy kỳ quặc kiểu như cấm học sinh trường khác đến trường đưa đón (nếu không phải học sinh mà là đại gia lớn tuổi hay nghiện hút bỏ học thì chắc là được), không được mang các loại sách khác sách giáo khoa đến trường, không được ra ngoài mua thức ăn… thậm chí mấy thứ như kiểu răn dạy cung cách ăn mặc đi đứng cư xử còn được phổ thành thơ học thuộc lòng đến lộng óc. Còn thế giới bên ngoài gia đình và nhà trường thì tràn lan McDonald, KFC, siêu thị sách báo đĩa poster, trung tâm mua sắm, bar, night club, rock show, alternative show, punk show với những cái đầu tóc nhuộm… tóm lại là một thế giới ăn sẵn và hưởng thụ.
Tôi đọc một mạch không nghỉ, hơi trúc trắc một chút nhưng về cơ bản là khá nhanh. Xuân Thụ viết có gì đó tương tự như Nguyễn Thế Hoàng Linh trong Chuyện của thiên tài, cũng một hình tượng thanh niên đô thị thời đại như vậy. Nhưng Xuân Thụ hơn Hoàng Linh ở chỗ là cô không cố làm ra vẻ hằn học với cuộc đời. Dù có cực kỳ nhiều chỗ chửi rủa miệt thị cay đắng và cục cằn, nhưng những sự tức giận đó của Xuân Thụ đều có đối tượng là cá nhân, chứ không phải là đám đông hay xã hội như Hoàng Linh có lẽ đã cố tình gán.
Trong cuốn sách, tôi thích nhất là những đoạn tả cảnh. Nếu cắt riêng chúng ra để đọc, có thể ai đó sẽ liên tưởng tới khung cảnh trong truyện Tốt tô chan, những hàng cây ngập trong nắng hay bầu trời trong xanh, cái nhìn của cô gái-trẻ thơ chỉ còn trong trẻo khi hướng tới thiên nhiên. Và có những đoạn, cái kiểu kể hồn nhiên của Xuân Thụ khiến người đọc cảm thấy buồn cười chút ít. Nhất là đoạn nhân vật trình bày bài luận trước lớp nói về những thiên tài tự sát, dẫn ra hàng loạt tên tuổi như Khuất Nguyên, Lão Xá, Van Gogh, Hemingway rồi trích cả lời Lỗ Tấn, minh chứng lập luận rất chặt chẽ…, cả lớp ngồi dưới há hốc mồm xong rồi vỗ tay rầm rầm. Đến lúc ra về, một bạn ra vỗ vai khen: “Đằng ấy khá lắm, biết được chừng đấy tên danh nhân, tớ thì biết mỗi Lỗ Tấn”.
Hình như là bài bình luận này vừa lan man vừa ngớ ngẩn. Có thể vì tôi bị người bạn tặng sách tác động, cũng có thể vì tôi đã vận dụng hết cái sự trẻ, nông nổi và điên rồ của mình để đồng cảm với tác giả. Nhưng phải nói là tôi cũng thấy nó hay ho ra phết. Câu kết luận của tôi: Búp bê Bắc Kinh không hẳn là một tiểu thuyết, nên gọi nó là một mảnh tươi rói của cuộc sống thì đúng hơn, cuộc sống ở đây diễn ra ở thủ đô một nước Trung Hoa đang phát triển quá nóng. Nhịp tăng trưởng cũng như nhịp sống đều quá gấp, các giá trị cũ kỹ không theo kịp. Và giới trẻ thì cứ như những con búp bê, bên ngoài giống nhau y hệt và trơ trơ vô cảm, bên trong thì hoàn toàn trống rỗng. Oh, sh-t! (*)
(*) Kiểu nói tục thường thấy trong tác phẩm.
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2007
Mùa thu ở café T.
"Quán café vỉa hè yêu quý của nàng đây rồi. Vẫn gốc cây bàng với cái bệ xi măng ố vàng vết đáy cốc, vẫn đám khách lố nhố ngồi đọc báo trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ và những đốm nắng rung rinh trên mái hiên nhà cổ."
(Trích phần mở đầu - Phải lấy người như anh)
Trong hàng tá những quán café de Hanoi cũ cũ xấu xấu hẹp hẹp rẻ rẻ, quán này có duyên với em nhất. Trong một dòng nhật ký hay một dòng suy nghĩ trở đi trở lại nào đó, em gọi T. là quán bạn bè. Gọi như vậy là chính xác lắm, vì chẳng mấy khi em phải (được) ngồi một mình ở đó. Luôn luôn có những người hoặc vui tính hoặc thảo mai hoặc cả hai từ đâu hiện ra và lôi em vào những câu chuyện liên tu bất tận. Chính họ là sợi dây giữ cho cái duyên của em với T. không nhạt nhòa ngắn ngủi như Đ.
Nếu như Đ. chỉ mới xuất hiện trong đôi truyện ngắn dở dang và một cái tùy bút viết cách đây 5 năm, thì T. đã trở đi trở lại trong cả ba cuốn tiểu thuyết non tay cả hoàn thành lẫn dang dở đều trong năm 2005 vừa qua. Nó như một không gian không thể thiếu cho các nhân vật của em, dù sắp lấy chồng giàu hay mới bỏ việc, cô (và cả anh) ta cũng có thể đến và tìm lấy một khoảng bình yên cho bản thân. Cũng như em đã từng trải qua những ngày mắt cười trong mắt của tình yêu đầu tiên ở T., rồi khi chia tay lại tìm thấy ở T. một vạt-nắng-riêng trong khoảng triền miên "tay em lạnh, môi em lạnh".
Đoạn trích phía trên kia không phải tất cả những hình ảnh em nhớ về T. nhưng lại là những hình ảnh đặc trưng nhất. Ấy là T. của mùa thu... Tất nhiên ở T. có cả bốn mùa, nhưng nếu để chọn một mùa để đến với T., hay nói theo lời các bạn bè em là "ra T." thì em sẽ chọn mùa thu vì cái chỗ ngồi dưới hàng hiên đó hợp với những tia nắng mật ong và làn gió heo may dịu dàng hơn hết thảy.
Tưởng tượng, một buổi sáng Chủ nhật vô lo, dựng xe, cầm một tờ báo còn nóng hổi cả giấy lẫn tin tức, ngồi xuống, ghếch hờ chân vào thân cái ghế nhựa, vừa đọc cầm chừng vừa nhấm tách cà phê nóng được em bán hàng ưu tiên thêm hẳn nửa thìa bơ, bỗng đâu một chiếc lá bàng, vàng tươi hoặc đỏ ối, buông mình rơi để lại trên tàng cây một lỗ hổng, từ đó nắng vội vã rót xuống tóc xuống vai... đến phải sửa cái câu thơ của bản thân thành ra là: "người tình ơi anh đã thấy mùa thu chưa?".
Anh đã thấy mùa thu rồi em ạ, ở T.
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2007
Bốn mùa 1881
Chuyến bay bị hoãn vì sương mù, bên hàng không bố trí cho nàng về một khách sạn cách nhà anh chỉ hai dãy phố. Nhưng nàng không gọi cho anh, nàng sợ phải nhìn lại một lần nữa ánh mắt bình lặng không trách móc của anh. Nàng cũng không báo cho T. bên kia, chỉ mệt mỏi lên nhận phòng. Để nguyên bộ quần áo dày cộp chuẩn bị cho những đợt mưa tuyết xứ người, nàng ngả xuống giường, những hình ảnh vuông tròn lẫn lộn trượt trong đầu. Nằm trằn trọc mãi không thể ngủ nổi, nàng mở vali tìm vỉ thuốc, thời gian gần đây nàng tìm nó thường xuyên. Đập vào mắt nàng, phía trên đống tư trang đã xếp gọn gàng là một vật rất quen thuộc.
Cái túi giấy màu trắng đục có hàng chữ mạ vàng. Đến bây giờ nàng cũng không nhớ đã tặng ông chủ nhà hàng món gì mà ông ta tặng lại nàng túi quà ngoại cỡ đó. Chỉ nhớ là cái túi quá đẹp và nàng đã bắt anh bỏ hết đống đồ trong ngăn kéo ra để lót nó xuống đáy cùng cho đỡ nhàu. Giờ nó không còn đẹp kỳ diệu như lúc ban đầu nàng mang về, nhưng cái màu trắng ngà của giấy và màu vàng nhũ của chiếc logo đó hợp với chiếc khăn len xanh sẫm thoảng mùi nước hoa của anh vô cùng. Không một bức thư. Không một mẩu giấy nhắn. Món quà chia tay trống trải nhưng vương vấn đến nao lòng…
*
Mùa thu năm ngoái, trời đầy gió và mặt đất đầy xác lá, nàng đang ngồi thu mình trong căn phòng nhỏ lắng nghe “nỗi im lặng phố khuya” như trong nhạc Phú Quang thì anh đến chìa ra hai tấm vé hoà nhạc. Trong tờ chương trình có ghi: Bản Bốn mùa - Concerto cho Violon của Vivaldi.
- Sao anh biết em thích Vivaldi?
- Anh không biết, bạn anh mới đưa vé chiều nay.
- Bạn anh là ai?
- Em không biết đâu.
Nàng thôi không hỏi thêm, cũng không trang điểm thêm, chỉ khoác một chiếc khăn lụa màu nhạt qua vai rồi lặng lẽ đi theo anh. Nhà hát Lớn đầy những người nước ngoài cao lớn, thanh lịch và lạ lẫm. Anh cầm khuỷu tay nàng, miết nhẹ nhẹ như trấn an. Đã lâu rồi kể từ khi T. đi, nàng mới lại đến những nơi hào nhoáng thế này. Hai người ngồi trong một lô tầng hai, nơi nghe tốt nhất và xem rõ nhất. Vị nhạc trưởng người Pháp duyên dáng đưa tay mời vị thần âm nhạc từ đâu đó trên mái vòm đậu xuống cây đũa mảnh. Những nốt thăng nốt trầm lan toả. Nàng nghiêng đầu, khép mắt. Hương thơm của một loại nước hoa lẩn quất giữa hai chiếc ghế của nàng và anh. Nàng không còn lắng nghe nữa mà đang cảm nhận. Tiếng violon réo rắt và mùi man mát trầm lặng của nước hoa đưa nàng tới xứ Lombardi miền Bắc Ý, tới với những cánh đồng hoa oải hương tím ngan ngát trải dài tới chân trời, những vườn cam vườn chanh trĩu quả bên bờ Địa Trung Hải... Giờ nghỉ giải lao, anh ra ngoài rồi trở vào, hương thơm theo những dao động không khí vỗ vào tâm trí nàng như đợt sóng.
- Anh dùng nước hoa?
- Anh vẫn dùng, từ lâu rồi mà.
- Vậy à? Em không biết.
Anh im lặng vài giây rồi nói ra một cái tên, Cerruti 1881. Nàng gật đầu lơ đãng nghiêng mặt hướng về phía anh hơn một chút, không nhận ra rằng từ nay cái ám ảnh kết bằng khói thuốc lá của T. sẽ không còn theo mình thường xuyên nữa.
*
Mùa đông đến, nàng ghi tên học thêm một “cua” tiếng Ý ngoài giờ. Trường ở ngoại ô, trên một con đường mà ánh đèn lấp sau tán cây. Anh đến đón nàng, chạy xe song song trên quãng đường tối nhất, lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối hay những từ nàng mới học và mỉm cười. Thi thoảng anh kéo nàng đi ăn món Ý ở một nhà hàng quen, ông chủ người Parma hay quàng một chiếc khăn màu ô-liu, luôn nói “Ciao, bella” mỗi khi nàng bước vào. Một lần, bên chiếc bàn trải khăn ca-rô, trong khi chờ món Pizza với xúc xích Parma, nàng cười vô tư lự, thì thào với anh:
- Nếu Nino vẫn quàng chiếc khăn kia và có thêm mùi Cerruti 1881, em sẽ yêu ngay.
Anh không cười, chỉ nhìn sâu vào mắt nàng như tìm kiếm một ẩn ý nào đó. Mấy ngày sau, nàng thấy anh cũng có một chiếc khăn len màu ô-liu.
*
Mùa xuân tới, nàng dọn về căn gác đầy ánh sáng. Ở đó, chai nước hoa Cerruti 1881 pour homme trong hộp giấy màu xanh úa vẫn đứng cô đơn trên giá sách giờ có thêm bạn mới là đống libri e taccuini của nàng.
*
Cuối mùa hè, T. xuất hiện, không phải bằng xương bằng thịt mà chỉ bằng một lá thư sáu trang viết tay bay bướm gửi từ một nơi cách nàng nửa vòng trái đất, đúng lúc nàng và anh đang chờ mùa thu tới để kết thúc cuộc sống chung không danh phận và tiến tới một ràng buộc thiêng liêng hơn. Trong căn gác nóng hầm hập vì mất điện, nàng thắp nến đọc thư T., anh nhìn xoáy đôi mắt long lanh nước và lung linh ánh nến của nàng, rồi im lặng ra khỏi phòng.
*
Nàng nâng chiếc khăn lên, ấp vào cổ, cái nham nhám của những sợi len thô to cọ lên làn da và mùi hoắc hương lẫn hoa y-lang y-lang mang mã số 1881 thoảng rụt rè len vào tâm trí, cảm giác vẫn như mỗi khi anh đi đâu về để nguyên khăn mũ khẽ cụng đầu vào thái dương nàng. Đến bây giờ nàng mới nhận ra, với nàng, anh cũng giống như chiếc khăn len đan bằng sợi thô, ấm áp chở che nhưng chưa bao đủ dài rộng để quấn và giữ chặt lấy nàng. Anh chỉ biết đến bên kéo nàng ra khỏi nỗi cô đơn lạnh lẽo, làm trái tim nàng ấm lại bằng mọi cách có thể. Và khi T. trở lại, trái tim nàng không còn cô đơn, anh lặng lẽ quay đi. Ngay cả việc đưa chiếc khăn với bao nhiêu kỷ niệm cho nàng, anh cũng làm lặng lẽ, như nhất định phải vậy, như một cử chỉ chăm sóc kín đáo cuối cùng. Nàng ngồi thẳng lên hít một hơi dài như để trấn áp sự xao động. Một cái gì đó sộc tới, thôi thúc, giục giã, nàng vùng chạy...
Còn nửa dãy phố nữa là nàng sẽ tới nhà anh. Trên vai nàng, từ những nếp cuộn của chiếc khăn len màu ô-liu, Cerruti 1881 toả hương dữ dội hơn bao giờ.
17h30, 31/3/2006
Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007
Duỗi một chút với Hanoi Bulgogi
Một trong những thú vui của em là ăn. Một trong những thú vui của thú vui của em là ăn món ăn do chính mình nấu. Mà đã nấu thì phải có bếp. Túm lại, em hơi bị giống bạn Mikage nhà bác Banana Yoshimoto, thích bếp. Của đáng tội, đọc cái truyện Kitchen của bác Banana, em vừa ngáp vừa giở, chỉ nhăm nhăm canh đến những đoạn tả bếp với thứ ánh sáng ấm áp và các thứ máy móc dụng cụ sáng choang. Hồi chưa thất nghiệp (và chưa viết văn, tất nhiên) em ăn cắp thời gian ở văn phòng gúc[1] rồi góp được nguyên một thư mục toàn ảnh nội thất nhà bếp xịn mịn màng. Ngày ngày ngắm ảnh rồi nhìn lại thực tế căn bếp chật chội tối tăm long vôi lở vữa nhà mình, em rất lấy làm buồn. Giờ, nỗi buồn càng trĩu nặng vì bếp nhà em không chỉ có bồ hóng và nấm mốc mà còn có chuột, gián, kiến, nhện, ốc sên. Cuộc xâm lăng nhuốm màu mục nát này cộng với việc cơ quan mẹ em gần chợ và có chỗ đun nấu khiến em mất hẳn thói quen ở lâu trong bếp. Tất cả những việc em làm trong bếp bây giờ chỉ là cắm nồi cơm điện và bày mâm bát hoặc đun nước sôi và bóc các gói đồ ăn liền.
Ờ, em rào đón thế đã đủ để các bạn thông cảm cho việc em ăn hàng như mỏ khoét chưa nhỉ? Nếu chưa đủ thì em xin phép nói thêm là khi đi ăn hàng em rất thích chọn quán nào mà mình được tham gia vào công đoạn chế biến một tí, cho đỡ nhớ và đỡ quên kỹ năng làm bếp ấy mà. Từ trước tới nay, em tưởng thoả mãn được yêu cầu nhớ-quên này chỉ có các quán lẩu (trừ lẩu nấm - nhà hàng lẩu nấm A. ở Hà Nội phục vụ tận bát, có lẽ thiếu mỗi công đoạn đút từng miếng cho khách thôi). Nhưng hoá ra việc Việt Nam gia nhập WTO và việc các đài truyền hình nhập ồ ạt các phim Hàn Quốc đem lại nhiều lợi ích nhỡn tiền hơn em tưởng. Trong cái độ "ngô đồng nhất diệp lạc thiên hạ cộng tri thu"[2] này, một loạt quán bung ra các vỉa hè phố cổ Hà Nội, phục vụ một món ăn mới lạ: Thịt bò nướng (nghe đồn là) kiểu Hàn Quốc.
Kể ra, nếu chỉ nhìn hình dáng thì cái món nướng bán ở vỉa hè này cũng giống món Bulgogi hay Pulgoki hay Pulkoki nhan nhản trong phim Hàn ra phết. Thịt bò sống nhăn nhé, thái mỏng ướp gia vị nhé, nhóm bếp nhé, bắc một cái chả biết gọi là chảo hay là vỉ lên, khách thấy miếng thịt nào đẹp trai thì đi mà gắp nhé, thả vào chảo/vỉ nhé, khói lửa nghi ngút nhé, một lúc chin chín thì lấy ra, xã giao làm hàng thì đùn đẩy cho nhau một tí rồi xực, không thì mạnh ai nấy xơi luôn nhé. Còn nội dung thì dĩ nhiên không giống lắm. Thịt bò trong món Bulgogi được ướp xì dầu, dầu vừng, vừng, tỏi và rượu (chắc là Soju - thứ rượu bán được đến ba tỷ chai một năm ở Hàn Quốc), khi nướng xong phải lót một lớp rau diếp và lá vừng rồi mới nhập khẩu. Còn món bò của ta thì giản tiện hơn, ướp bột canh Hải Châu dầu ăn Tường An hành tỏi thông thường thôi, nướng xong cũng chả cần rau lá gì, chấm qua tí muối tiêu vắt nước quất là nhập tràng luôn! Thịt bò nướng vừa tới mềm mềm, hành tây nướng kèm ngọt ngọt, quất và ớt chua cay, viết đến đoạn này không hiểu sao lưỡi em nó cứ giãy giãy.
Mùa lạnh đang mon men đến, cái món nướng bắn mỡ xèo xèo thơm điếc mũi ấy hút khách không chịu được. Nguyên một đoạn phố Mã Mây tắc lại vì xe để tràn ra lòng đường (vỉa hè dành cho người và bò rồi còn đâu), tốp nào chậm chân đến sau thì cứ đứng đấy, hít khói xe với khói bếp, chờ nhà hàng xếp chỗ. Cả chủ cả nhân viên đều trong độ tuổi tiềm năng làm bạn đọc của Trần Thu Trang nhưng không còn mắt nào mà để ý nổi những xe Vespa, máy ảnh Canon 300D với lại chuyện phải lấy người như anh nào trong số các anh đẹp trai lồng lộng đến ăn, chỉ xăng xái hò nhau đi thay viên cồn khô cho khách phía này, lấy nước chấm không ớt cho khách mé kia, bưng hoa quả ăn kèm cho khách bên nọ. Ngay cả bà bán hàng nước bên cạnh cũng không thể ngồi im xem náo nhiệt mà tự nguyện biến mình thành hướng dẫn viên ẩm thực, xắn tay thò đũa tận nơi thị phạm cách bày biện chảo/vỉ nướng và nhắc khách ăn cà chua vào cho đẹp da. Bà nhắc nhiệt tình đến nỗi có khách da đẹp lắm rồi cũng phải gắp miếng cà chua lên để được yên thân.
[1] "Thuật ngữ chuyên môn" chỉ việc tìm kiếm bằng Google.com
[2] Ngô đồng một chiếc lá rơi/Thiên hạ cùng biết rằng trời vừa thu - câu ngạn ngữ Trung Quốc được Vũ Bằng đặt cho chương Tháng 8 của Thương nhớ mười hai.
Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2007
Phải lấy người như anh - Hỏi và đáp
Hỏi: Trong truyện có các đoạn miêu tả cảnh Hà Nội, Sapa và Hội An, vậy tác giả là người ở đâu?
Đáp: Tôi là người Hà Nội yêu Sapa và Hội An (cũng như một số nơi khác)
Hỏi: Trong truyện có các đoạn miêu tả tình cảm nam nữ rất... cặn kẽ, quan hệ nhân vật Thái Vân cũng rất phức tạp, vậy tác giả hẳn đã từng trải qua tất cả những chuyện như vậy?
Đáp: Nếu ngày mai tôi viết về một cái chết nào đó, tôi có phải chết không?
Hỏi: Những câu hát của Thái Vân rất hay nhưng ngoài đời không biết có bài này không? Nếu có thì tên là gì?
Đáp: Những câu hát của Thái Vân được lấy từ một bài dân ca Trung Quốc, tên tiếng Trung của nó là 天不下雨天不刮风天上有太阳 (Thiên bất hạ vũ thiên bất quát phong thiên thượng hữu thái dương). Sau đây là phần lời tiếng Việt:
Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?
Nữ: Trái tim em có ước mơ.
Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.
Đêm đêm ngước nhìn trăng, mơ có anh bên cạnh
Hoa trên mặt đất nở vì ai, uyên ương dưới nước thành đôi vì ai.
Gió cuốn chiếc khăn tay bay về đâu
Gió cuốn khăn bay về bên anh.
Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua.
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?
Nữ: Người trong mộng của em, anh khờ quá đi thôi, cớ sao anh không tinh ý.
Nam: Người trong mơ của anh, em làm sao biết được anh thao thức canh thâu.
Nữ: Muốn yêu anh nhưng e thẹn không biết nói với anh ra sao.
Nam: Muốn tìm em hỏi nhưng lại không đủ can đảm.
Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?
Xin cảm ơn các chị Minh Đức, Như Khuê và Thuỳ Trang vì đã giúp tìm kiếm và dịch nghĩa bài hát này.
Phải lấy người như anh - Trích đoạn
Hai người bắt đầu sải những bước chân ngược dốc, họ sắp kết thúc cuộc dạo chơi gió bụi theo đúng nghĩa đen và giấc ngủ chắc đang đợi ở cuối đường. Thanh nhìn đồng hồ trên điện thoại, 02:10 AM. Nhìn xuống bắp chân rung rung theo mỗi bước đi lúc nào cũng có vẻ nhún nhảy vui tươi của Vân, Thanh bỗng buột miệng hỏi:
- Vân có hạnh phúc không?
- Ngay lúc này thì có.
Bước chân phía sau Vân dừng lại. Nàng xoay vai ngoái nhìn. Tối quá, chỉ thấy hình dáng, chẳng rõ đường nét và cũng chẳng thấy những cảm xúc. Nàng gật đầu với vẻ quả quyết nhất, giọng bình thản lạ lùng:
- Đúng thế đấy. Bây giờ tôi đang hạnh phúc.
Nàng tiếp tục quay đầu rảo bước, Thanh im lặng đi phía sau. Nàng bước lên bậc cửa nghe giọng mình lẫn vào trong gió như tiếng gọi hồn từ cõi âm u:
- Thanh chưa từng… biết sex?
- Chưa.
- Tại sao?
- Tôi không thích.
- Đáng tiếc!
Hai người đã vào đến nhà, cảm giác ấm và an toàn thật dễ chịu. Vân cúi xuống bấm khoá, chiếc khoá han gỉ, nàng cắn môi bấm mạnh:
- Thật tệ, đêm nay tôi thấy cần đàn ông. Và tôi đã nghĩ đến Thanh.
Nhìn Thanh im lặng đi về phía cầu thang như chạy trốn, nàng nhếch một nụ cười cay đắng. Hẳn anh ta đang ghê tởm loại đàn bà nói toạc mọi việc thầm kín ra miệng như nàng. Nàng chậm chạp cất chìa khoá rồi đi mò mẫm trong bóng tối. Chẳng có gì phải vội vàng trong cái đêm quá nhiều tâm trạng này.
Một ánh sáng lờ nhờ rọi trên những bậc thang, Thanh đứng sừng sững ở chiếu nghỉ, nhìn xuống phía nàng với một vẻ trầm lặng. Nàng bước nhanh và không nhìn vào mặt anh ta. Lên đến chiếu nghỉ, nàng lách người tránh. Một bàn tay đàn ông dày ấm giữ lấy tay nàng:
- Có thật là Vân nghĩ đến tôi không?
Vân không trả lời, nàng rút tay ra và tiếp tục bước lên. Theo mỗi bước chân nàng là quầng sáng của chiếc điện thoại sắp hết pin, yếu ớt và hiu hắt....
Cocktail cho tình yêu - Lời nói đầu thứ hai
Sau khi viết Cocktail cho tình yêu, đưa lên một số forum nhỏ trên mạng và được các bạn đọc “nương tay” đón nhận, tôi nhặt ra một vài nhân vật mà tôi cho là đặc sắc trong truyện để bắt tay vào viết tiếp tiểu thuyết thứ hai, Phải lấy người như anh. Đầu tháng 3 năm 2006, vì một vài lý do cả chủ quan lẫn khách quan, tác phẩm hoàn thành sau ấy lại được xuất bản chính thức trước. Thật may, cuốn sách đã được khá nhiều bạn trẻ tìm đọc và không ít bạn đồng cảm. Nhờ vậy, tôi thu được những thành công ban đầu trong sự nghiệp viết lách, cảm thấy tự tin vào khả năng của mình hơn, đồng thời cũng trở nên bận rộn và nhiều dự định hơn. Tôi không có đủ thời gian để đọc lại Cocktail cho tình yêu với con mắt nghiêm khắc. Mãi tới cuối năm 2006, khi Nhà xuất bản Lao động và Công ty Truyền thông Dân Trí cho tôi cơ hội để đưa cuốn tiểu thuyết viết vội này đến với các bạn một cách chính thức, tôi mới thực sự bắt tay vào biên tập nó. Thật khó tin rằng chỉ mười mấy tháng trôi qua kể từ khi hoàn thành mà nhiều thứ tôi nhắc tới trong truyện đã có phần lạc hậu rồi. Dù sao, cái quan trọng nhất là tình yêu thì không bao giờ lỗi thời cả!
Hà Nội
Giáng sinh 2006
Cocktail cho tình yêu - Lời nói đầu thứ nhất
Cho đến thời điểm trước khi có lý do để viết lời nói đầu này, khả năng viết lách của tôi hầu như mới chỉ dừng lại ở mức rất khiêm tốn với một số bài viết nhỏ đăng rải rác trên các báo, tạp chí, tuyển tập thơ văn, nội san... Tôi đã từng viết một truyện vừa dưới dạng nhật ký (hay nói đúng hơn là một nhật ký gần giống truyện vừa), một vài bản nháp cho truyện dài. Tất cả những thứ đó chẳng nhiều nhặn gì, và nỗi ấm ức vì sự kém cỏi của mình thì vẫn còn nguyên đó.
Cuối tháng 5 năm 2005, tôi tham gia một chuyến du lịch ngắn với mấy người bạn gái sinh hoạt chung ở một diễn đàn (forum) trên mạng. Trong buổi tối mùa hè hát hò ăn uống ngẫu hứng dưới chân núi Ba Vì ấy, tôi mạnh dạn bày tỏ với họ ý nghĩ khá ngông cuồng viển vông của mình về việc viết một cuốn tiểu thuyết tình cảm “đâu ra đó”. Thật may, không chỉ là những người dễ dàng chấp nhận sự không bình thường ở người khác, những người bạn ấy còn rất biết cách gợi ý và… khích bác. Chỉ với chưa đầy 48 tiếng đồng hồ của chuyến đi, một phần cốt truyện cho cái mà tôi sẽ gọi là cuốn tiểu thuyết này đã hình thành.
Trong vòng 3 tuần lễ, tôi đã viết hầu như liên tục và cũng hầu như ngay lập tức đem chia sẻ để những người bạn gái trên mạng có thể đọc. Họ đã chăm chú (hoặc không chăm chú lắm) theo dõi, phê bình, góp ý, chỉnh sửa và động viên cho tác phẩm dài hơi này của tôi. Tôi xin được gửi lời cảm ơn tới từng người một trong số họ: Chị Diệu Loan và Tuyết Chinh đã giúp tôi có hình dung sơ qua về các nhân vật và bối cảnh. Em Việt Hà đã giúp tôi tạo thêm kịch tính cho câu chuyện. Chị Việt Nga và chị Thuý Hằng đã phát hiện những chi tiết nhỏ chưa hợp lý để tôi điều chỉnh kịp thời. Chị Thuỳ Trang và Minh Lý đã góp ý cho tôi về diễn biến tâm lý nhân vật. Chị Thuỳ Trang cùng với chị Minh Đức và Cẩm Hà cũng đã là nguồn cung cấp thông tin cho tôi về một số lĩnh vực mà tôi chưa hề có kinh nghiệm.
Và cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả những người bạn, đã nhắc đến ở trên hay chưa có dịp nêu tên, đã cung cấp những chi tiết, nhỏ nhưng lấp lánh, trong cuộc sống của chính mình để tôi xây dựng cuộc sống trong truyện và đã khuyến khích (theo những cách khác nhau) để tôi vững tin hơn với công việc lạ lùng này.
Tất nhiên, với ngần ấy sự động viên sát cánh, tôi có thể khá tự tin mà cho rằng tác phẩm, không phải đầu tiên nhưng xứng đáng là đầu tay, của tôi cũng ẩn chứa một số điểm thú vị hoặc hấp dẫn nào đó đối với độc giả, nhất là các độc giả nữ. Có thể các bạn sẽ tìm được một chút gì đó của mình trong câu chuyện muôn thuở về tình yêu mà tôi đem đến chăng...
Cuốn sách của tôi hay dở ra sao có lẽ còn tuỳ thuộc vào cách cảm nhận của mỗi người. Trước khi dừng những lời nói dông dài của mình để nó được thực sự mở ra trước mắt bạn, tôi xin để lại một lời nhắn nhỏ, những gì xảy ra trong truyện đều được tôi hư cấu hoàn toàn. Nếu ai đó phát hiện ra một sự trùng lặp nào đó thì xin hãy vui lòng nghĩ rằng đơn giản đó là chỉ là những tồn tại ngẫu nhiên vốn đầy rẫy trên thế giới quả thật không quá rộng lớn này.
Hà Nội, những ngày thường xuyên mất điện
6.2005

