Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2008

Mổ xẻ một chai nước hoa nhái

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend23.html
J’adore là loại nước hoa đã xuất hiện trong www.sachcuatrang.com một lần qua bóng dáng câu slogan Absolute Feminity mà bạn Trà dùng để bình luận cuốn Phải lấy người như anh của em. Hôm nay, em cho nó xuất hiện thêm lần nữa. Lần xuất hiện hứa hẹn sẽ rất vi xúc (tinh vi và xúc động), vì nó liên quan đến việc khá nhiều bạn… bị lừa.

Có lẽ em nên cung cấp thêm một ít thông tin bên lề về J’adore (thật) để các bạn biết sơ sơ cho vui. J’adore (đọc là gia-đo với với một tí rung rung của chữ “r” ở cuối) tiếng Pháp nghĩa là “tôi tôn thờ”. Nó là loại nước hoa thứ 15 dành cho nữ của hãng Christian Dior. Nó cho ra mắt công chúng năm 1999 với sự ưỡn ẹo chào mời của người mẫu – kiện tướng cờ vua Carmen Kaas. Mẫu chai được một ông chuyên gia thiết kế trang sức tên là Herve Van der Straeten thiết kế, dựa trên cảm hứng là các cô gái Myanmar đeo vòng đồng khắp cổ. Năm 2006, diễn viên Nam Phi Charlize Theron tiếp quản cơ ngơi quảng cáo. J’adore cũng có một vài loại đặc biệt làm theo kiểu số lượng có hạn (limited edition) chẳng hạn như chai có thêm các mảy nhũ li ti bằng vàng thật hoặc loại không có cồn.

Chừng đấy kiến thức đi gúc nói chung là khá đủ cho em hay bất cứ ai ra vành ra vẻ về sự sành của mình rồi. Nhưng ở một thị trường nhộm nhoạm người ngay thì ít kẻ gian thì nhiều lại còn ngay bên cạnh cái đại công xưởng làm đồ nhái của thế giới (tức China) như nước ta, thì những kiến thức đi gúc ấy chả giúp ích được cho các bạn đâu. Vì một chai J’adore nhái trông cũng giống thật lắm, mà giá bán chỉ bằng 1/10.

Đây các bạn xem (click vào ảnh để cỡ to hơn nhảy ra)


Em đã đem bức ảnh chai J’adore nhái này lên blog và một số forum (những forum này có thành viên giàu vượt sướng, rất chịu dùng hàng hiệu). Em cố gắng không gợi ý gì về chuyện nước hoa thật – nước hoa nhái, để cho sự nhận xét của mọi người là khách quan nhất. Và kết quả là, chỉ có đúng 1 người (một người thôi các bạn ạ, em nói luôn là chị Lê Cẩm Hà bạn em cho các bạn khác đỡ thắc mắc), chỉ có chị ấy phát hiện ra các dấu hiệu khả nghi và tự tin nói ra nhận định của mình.

Rồi, bây giờ thì chúng ta tiến hành mổ xẻ và so sánh. Em cũng xin nói luôn là em không biết gì đâu, phần phân tích đối chiếu này do cố vấn hình tượng kiêm nhiếp ảnh gia riêng của em, chị Vũ Thùy Trang – tức Tân Nguyệt, thực hiện, bao gồm cả soi và chụp ảnh. Em chỉ nhắc lại cho nó hệ thống và buồn cười thôi.

Đầu tiên, so sánh hộp giấy. Hộp của J’adore thật (sau đây gọi tắt là thật) in trên giấy Conqueror sần, hộp của J’adore nhái (sau đây gọi tắt là nhái) in trên giấy Couché trơn. Giấy Conqueror sần rất đắt nên hàng nhái không dám dùng cũng phải. Mà ngay cả khi dùng giấy Couché thường rẻ tiền, hộp nhái cũng bé hơn. Ngoài ra, lớp nylon bọc hộp thật thường mềm và trong sáng hơn hộp nhái.


Tiếp theo, so sánh đến ngoại hình chai. Nắp chai thật trong vẻo vèo veo, có chữ J’adore vàng chóe ẩn hiện bên dưới. Nắp chai nhái chỉ là cục nhựa mờ đục xấu xí.


Phần cổ chai: Chai thật làm rất tinh xảo, mối nối tạo thành một đường dọc nhưng rất nhỏ, soi kỹ lắm mới ra. Còn chai nhái thì như mũi tên chỉ, nhìn lộ lồ lô.


Phần bụng chai: Chai thật làm bằng thủy tinh cao cấp nên trong hơn và hoàn toàn không có đường via dọc chai (em đoán vì chai được thổi chứ không phải đúc công nghiệp). Chai nhái thì đục, đường via dọc nhìn và sờ đều thấy rõ.


Tiếp theo, các bạn hãy soi kỹ bên trong. Nút xịt của chai nhái rất nham nhở, trông thô chứ không nuột nà như nút xịt của chai thật.


Các bạn hãy trở lại bức ảnh đầu tiên và zoom vào cái ống hút. Ống hút nước hoa của chai nhái to thô lố như cái ống hút sinh tố (eau de parfum thật mà dùng cái ống hút thế thì chết tiền và chết sặc vì mùi). Chai thật thì ống hút sẽ nhỏ xinh tinh tế như thế này thôi.


Chai nhái làm theo phiên bản số lượng có hạn em đã nói lúc đầu. Rất tiếc, vì số lượng có hạn nên chị Vũ Thùy Trang bạn em không kiếm được chai thật tương đương để so cho triệt để. Nhưng theo suy luận con buôn của em, cái nhũ vàng to thế kia chắc chắn không phải vàng thật, vì cho từng ấy vàng vào cái chai có hơn trăm ngàn thì bọn làm nhái nó sạt nghiệp.

Túm lại, đây là hình chai thật và chai nhái. Các bạn thấy sao? Trông có giống Trần Thu Trang đứng cạnh Mai Phương Thúy không? :D


À quên, trên đây hoàn toàn là phân biệt về nhan sắc, riêng về nội dung (tức là mùi) thì chị Vũ Thùy Trang có nói đơn giản thế này (áp dụng cho hầu hết các loại nước hoa nhái). Chai thật thì hương đầu, hương giữa và hương cuối có đủ các thể loại mùi hoa lá gỗ long diên hương hổ phách… rất hiểm. Còn chai nhái thì hương đầu mùi cồn, hương giữa mùi rượu, hương cuối thì có mùi nước hoa thật, nói chung cũng khá giống nhưng nhẹ hơn nên nhanh bay.

Túm lại, các bạn thấy ca mổ nước hoa nhái này thế nào?

Hài hước
Công phu
Sành sỏi
Hữu ích
Tất cả những điều trên


(View Results)

Create a Poll

Xin cảm ơn cửa hàng HD - chuyên bán nước hoa nhái chính hiệu (tức là nhái mà nhận hẳn là nhái và bán rẻ chứ không nhập nhằng rồi bán với giá nước hoa thật) đã cung cấp sản phẩm so sánh, cảm ơn chị Vũ Thùy Trang, chị Lê Cẩm Hà và Google.com đã tài trợ kiến thức cho bài viết này.

Chúc các bạn cuối tuần thơm nồng nàn.

26/01/2008

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008

Tí ti thôi nhé - Ai bảo tác giả không được tự khen nào!

Thật ra, tôi chỉ là đồng tác giả, nhưng vì đã có chút tên tuổi nên chen vào đứng chình ình trên bìa sách, thậm chí còn tự coi mình là người đỡ đầu của nó. Tôi không định đưa bài này vào Góc đọc sách - nơi vốn dành cho những tác phẩm của “người ngoài” và những ý kiến nhận xét tương đối khách quan. Nhưng kể cả khi đọc đi đọc lại cuốn sách với con mắt thờ ơ của người đọc thuần tuý, tôi vẫn thấy thích thú quá chừng!

Một tập hợp chừng dăm bảy chục mẩu nhỏ, có mẩu còn ngắn hơn những truyện ngắn 100 chữ vẫn đăng trên Kiến thức ngày nay, phía trên có tên tác giả, độc một chữ như Cẩm, Trang, Hoài, Lý… Sao mà ít ỏi và nhỏ bé. Cái sự ít ỏi và nhỏ bé ấy sao mà hợp với cái tên Tí ti thôi nhé. Cái tên Tí ti thôi nhé sao mà tương phản với tít phụ Ai bảo phụ nữ nói nhiều?!. Cái tít phụ Ai bảo phụ nữ nói nhiều?! thì sao mà tương phản (hay tương đồng) với những bức ảnh đôi môi (của phụ nữ, tất nhiên) động đậy liên tục trên bìa. Và những câu chuyện thì sao mà tương đồng.

Ừ, tương đồng chứ, người viết đều là phụ nữ, đều hài hước - phần nào hơi… nhấm nhẳng và quá nhạy cảm nữa, đều là thành viên một diễn đàn (forum) trên mạng, rồi các mẩu đều có bóng dáng tình yêu. Đó có thể là một tình yêu đã qua, kỷ niệm rực rỡ nhưng xa vời như cầu vồng trên đầu con phố hay một tình yêu vừa kết thúc, ấn tượng xấu vẫn còn chưa phai, đến nỗi một tin nhắn lúc nửa đêm cũng thành ngứa mắt. Đó có thể chưa phải là một tình yêu mà chỉ là những rung rung rất khẽ, những tán tỉnh à ơi tí ti thôi nhé hay đã là tình yêu đã có “thành quả” là đứa con trai và sáu chục cân vừa thịt vừa mỡ của người phụ nữ.

Những thứ nhỏ nhặt vụn vặt rất đàn bà ấy được kể lại bằng những giọng vừa chung vừa riêng. Chung là ở cái sự cay đắng mà vẫn phải phì cười, rất nhiều mẩu đọc xong thấy chan chát cổ họng và động đậy khoé miệng, nhẹ thì nhếch nhanh một cái, nặng thì ngoác rộng mãi mới khép, nặng nữa thì hai ba hôm sau nhớ lại vẫn phát ra tiếng khúc khích khục khịch. Riêng thì rõ là riêng, vì đây là sản phẩm của cả một hợp tác xã, các xã viên tuy giống nhau mặt nào đó nhưng tâm tư hoàn cảnh vẫn khác biệt lắm.

Nãy giờ viết cố gắng dưới tư cách một người đọc bình thường nhưng dường như vẫn không được khách quan lắm, quay về với tư cách người viết và người đỡ đầu vậy. Đã hơn một lần tôi nói tôi thích Tí ti thôi nhé nhất trong số các sách đã xuất bản của mình. Không phải vì nó do tôi tuyển chọn, vì công việc này thực ra cũng không cần nhiều công sức, bản thân những tác giả - bạn bè tôi đã viết quá ổn rồi. Không phải vì nó do tôi viết lời giới thiệu, minh hoạ và thiết kế bìa, việc này tôi đã, đang và sẽ làm cho nhiều cuốn khác nữa. Cũng không phải vì nó mới tái bản với khổ vuông 15 x 15 cm và hình thức trình bày (mà tôi tự thấy là) vừa sang trọng vừa thanh nhã từ trong ra ngoài. Càng không phải vì nó ngắn hay nó thật, Nhật ký tình yêu TIO đâu có dài dòng, cũng chẳng phải chuyện bịa.

Tôi thích Tí ti thôi nhé nhất chỉ vì một lý do thôi: Đây là cuốn sách mà tôi cùng những người tôi quý mến đã viết ra bằng cả nước mắt và nụ cười, trong suốt ba năm trời.

Tí ti thôi nhé - Ai bảo phụ nữ nói nhiều?! - NXB Lao Động 2007

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/breview20.html

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2008

Ai cho mày lấy chồng ngoại tỉnh?!

Buôn chuyện ly hôn (kỳ 1)

Ai cho mày lấy chồng ngoại tỉnh?!

Cuối năm ngoái, H. - một cô bạn xinh xắn của em - thông báo lấy chồng trước sự ngơ ngác của bạn bè. Chú rể quen nàng chưa được một phần ba mùa bóng đá Ngoại hạng Anh, thậm chí khi đi đăng ký còn chẳng biết tên vợ tương lai có Thị hay không. Đổi lại, mãi đến lúc in xong thiếp cưới, nàng dâu mới thuộc tên của cả bố và mẹ chồng. Vấn đề hiểu biết tính cách, thói quen, sở thích có lẽ không nên nhắc tới. Nói tóm lại là một cuộc hôn nhân tặc lưỡi cho xong sau vài ba mối tình va vấp. Với kiểu tốc hành như vậy nên dĩ nhiên cuộc sống vợ chồng diễn ra không được thuận hoà. Suốt vài tháng chung sống, cô dâu chú rể không thể nào “chịu” nhau việc gì, hình như chỉ nhất trí được một việc là nên kéo nhau ra toà càng nhanh càng tốt. Đôi vợ chồng đề đạt nguyện vọng ly hôn tới toà án một quận ở Hà Nội, nơi mà ngôi nhà của họ đang toạ lạc. Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn chứ nói gì đến ly dị!

Nhưng chuyện chỉ suôn sẻ tới hết chỗ gửi xe của toà án, vì khi họ vào tới bên trong thì sự vênh lệch của các thủ tục hành chính bắt đầu xuất hiện. Những người tiếp nhận đơn phát hiện ra rằng anh chồng là người ngoại tỉnh và cũng khá lâu rồi không khai báo tạm trú tạm vắng với chính quyền. Họ yêu cầu vợ chồng đưa nhau về vùng quê xa lắc của anh chồng để làm thủ tục cho đúng nguyên tắc. Cả hai người đều đang tuổi lao động, có công ăn việc làm nên cũng chẳng rỗi đến mức nghe lời mà xoay theo cách ấy. Tất nhiên sẽ khó có chuyện bỏ ngày bỏ buổi lỡ công lỡ việc, lặn lội vào tận một tỉnh miền Trung cách thủ đô mấy trăm cây số để nộp một lá đơn rồi ròng rã hết hoà giải đến hầu toà. Hai vợ chồng lại dắt nhau về, chịu đựng nhau trong những mối mâu thuẫn càng ngày càng trở nên tệ hại.

Với tư cách là một người bạn rỗi việc, lại cũng hay tỏ ra nghe ngóng chuyện xã hội, em được cô vợ tin tưởng trút bầu tâm sự. Cô than rằng: “Biết bỏ nhau ở đâu cho tiện bây giờ?!”. Rằng: “Nếu không còn cách nào mà dắt díu tàu xe vào tận trong đấy liệu cũng có xuôi không? Hay toà án ở đấy lại xua mình ra Hà Nội cho đúng địa bàn”. Rằng: “Khi đi đăng ký kết hôn thì chẳng ai hạch hỏi bắt về quê về quán mà sao lúc ly hôn lại nảy sinh ra thế?”. Với tư cách là một người bạn chưa chồng, lại càng chưa bao giờ ly dị, em chỉ còn biết thở dài, nói với H. rằng: “Thôi lần sau mày rút kinh nghiệm, kiếm anh nào Hà Nội mà lấy!”.

(Chuyện tuần sau: Muốn bỏ nhau à, bằng chứng đâu? )

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend5.html

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2008

Thuỷ viên tiểu hạng

Thuỷ viên tiểu hạng

Thật ra Thuỷ Viên tiểu hạng đơn giản chỉ là một số nhà trong phố Hàng Giày, em đến ăn bao nhiêu lần nhưng không bao giờ nhớ được là số bao nhiêu, vì nơi đó có quá nhiều thứ để chú ý. Cái biển hộp mica mờ mờ, ánh đèn vàng chẳng làm hai chữ Thuỷ Viên (bánh trôi nước) thanh mảnh bừng lên mà lại nhuộm cho chúng nó một màu rất, chẳng biết gọi tên gì... thôi gọi là màu hoài cổ.

Cái góc nhỏ ấy có lẽ là một trong những nơi có không khí hoài cổ nhất Hà Nội, dù khách đến ăn có mặc áo manteau chống bâton đội mũ feutre hay đi xe Dylan tóc nhuộm vàng vuốt keo thì nó vẫn nho nhỏ cũ cũ như thế. Cánh cổng gỗ có dòng chữ ghi giờ bán hàng bằng sơn, nét chữ chỉn chu như của một giáo viên tiểu học. Trong khoảng không gian ngập ánh đèn vàng, một bức tượng đá hơi giống tượng chó-khỉ trên Chùa Cầu ở Hội An im lìm trong góc, những chiếc bếp dầu le lói lửa xanh...

Ngoài vỉa hè, cách một cái lòng đường không bao giờ ngớt người đi lại, đối diện với đám khách ăn lố nhố là hai hay ba ngôi nhà cũ, tường lở, đèn hiu hắt, những ô cửa nhỏ thấp thoáng quần áo phơi hay một vài gương mặt trễ nải, ánh sáng yếu ớt khiến người ta liên tưởng tới một lát cắt của khu phố ổ chuột Hồng Kông. Ngắm khung cảnh ấy, ăn cái món nóng và ngọt đến mức khé cổ ấy, em đâm ra nghĩ lẩn thẩn rằng chắc hẳn trước kia, khách hàng đã từng được ngồi trên những chiếc ghế gỗ chân hơi cập kênh và bưng những cái bát men lam, vì phải như vậy mới gọi là thấm đẫm chất xưa xưa cũ cũ.

Không hiểu sao em chỉ có thể đến Thuỷ Viên tiểu hạng với gái. Mấy năm trời trải một đôi mối tình bé dại, không mối nào dắt được đến đó để mà cùng nhau hưởng cái ấm áp ngọt ngào, khi thì mình cảm thấy ghét vì giá đắt, khi thì người trai thơ thới kia bảo không tìm ra chỗ đỗ xe, khi giá cả và tấm biển parking không còn là vấn đề thì lại đúng dịp nhà hàng nghỉ, mảnh giấy thông báo "mùa thu mới mở hàng" phất phơ trong nắng hè. Đến mùa thu, tình đã úa tàn như lá.

Vậy là chẳng chở Cẩm Hà thì cũng đèo Tân Nguyệt, người trước thích đến vì khung cảnh nhã, người sau thích đến vì ham của ngọt, còn em có thể vì cả hai. Lần nào đến cũng có chút háo hức, những viên bánh làm bằng gạo cũ gặt mùa trước tròn đều (chứ không như ở các hiệu mới mở mạn ngoại ô, viên thon viên béo để khách dễ phân biệt) và kín bưng như thể một món quà mà chỉ đến khi cắn ra người ta mới biết là (vừng) đen hay (dừa) trắng đang chờ. Hôm nào đã mệt tim không mấy hứng thú với sự bất ngờ, em thường gọi Chí mà phù hoặc Lục tào xá, cho đỡ hồi hộp.

Nghe hai cái tên trúc trắc thế chứ món ăn thì êm lắm, phải gọi là trôi tuồn tuột ấy, vì cả hai thứ đều là chè nhuyễn, không cần đến răng mà chỉ phải dùng môi và lưỡi (giống một số hành động mà em không tiện kể ra đây, sợ các bạn mất tập trung thưởng thức món ăn). Môi và lưỡi, chứ không phải từ điển, bảo cho em biết rằng Chí mà phù là chè vừng đen còn Lục tào xá là chè đậu xanh. Tuy nhiên, để ra vẻ hàn lâm chữ nghĩa, em cũng tra sách để thông báo với các bạn rằng hai cái danh từ trúc trắc đó là cách đọc tên hai món ăn của người Quảng Đông bên Tàu. Chí mà phù đọc theo kiểu Hán Việt sẽ thành Chi ma hồ, còn Lục tào xá là Lục đậu sa. Cứ biết thế cho đỡ áy náy!

Bên cạnh nỗi áy náy về chuyện tên, em còn nợ Thuỷ viên tiểu hạng một bức ảnh chụp. Món nợ không ai biết, chẳng ai đòi, vậy mà trả chậm một chút lại thấy như là có lỗi. Thôi thì một tối mùa đông, ngồi viết vài dòng lan man cho bức ảnh đỡ vô duyên.

11.2005 và 12.2007

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/travel8.html