Thứ Tư, 26 tháng 12, 2007
Em và anh và blog
Mình bắt đầu yêu nhau,
Blog vẫn chưa xuất hiện.
Chat với nhau thì tiện
Nhưng lời yêu dễ bay.
Khi mình tạm chia tay,
Ngày bỗng dài rộng mãi
Thôi thì em đành phải
Viết blog giết thời gian.
Những tâm sự lan man,
Những vui buồn vụn vỡ,
Một entry không bõ
Em chia ra thật nhiều.
Rồi một ngày đánh liều,
Em mời anh vào blog.
Sau khi ngấu nghiến đọc
Anh comment: Nhớ em.
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007
Cocktail cho tình yêu - Trích đoạn
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/ccty-extract.html
Đan nhìn đồng hồ, đã gần 1 giờ. Hôm nay cô trực đêm. Làm tại bar Suối Mơ này hơn một tuần, cô bắt đầu quen với nhịp sinh học so le hôm ngủ đêm hôm ngủ ngày rồi. Cảm giác đứng một mình sau quầy, giữa dãy tủ chứa đầy những chai lọ nhìn ra dãy bàn ghế trống giữa đêm vắng quả là một sự kích thích lạ lùng. Cô yêu thích những giờ phút cô độc như thế. Nhưng hôm nay thì bar có khách. Một ông khách lầm lì gọi một chai bia và ngồi từ 10 giờ tối đến tận bây giờ. Dù chỉ trông bar trong mươi ngày gọi là lấy cảm hứng sáng tạo, cô cũng cảm thấy phục cách làm việc của resort. Ngoài dãy nhà sàn phòng nghỉ, khu nghỉ dưỡng này còn có những bar, cafe rải rác để khách dù dừng chân ở đâu trong thung lũng rộng mênh mông này cũng có thể nghỉ ngơi và cảm thấy thư giãn. Những nơi này luôn phục vụ 24/24, kể cả khi chỉ có một người khách như hiện giờ.
Với tay thay đĩa Paul Mauriat cũ mèm với kiểu chơi nhạc không lời trôi tuột bằng một album Café del Mar, Đan buông người khẽ tựa vào cạnh tủ sau lưng, thả lỏng những cơ bắp đã bắt đầu mỏi. Giai điệu bất định buông lơi của nhạc chillout sao mà hợp với quán khuya vắng người làm vậy. Bất giác cô tắt bớt một chiếc đèn để bóng tối xâm chiếm quầy rượu. Đứng trong khoảng tối mờ mờ nhìn ra chiếc bàn của người khách duy nhất, Đan lặng lẽ ngắm nhìn. Người khách không già, chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi chút ít. Trông anh ta giống một doanh nhân thành đạt ngồi ngẫm nghĩ công việc hơn là một khách du lịch cô đơn dù chiếc áo phông Lacoste ngắn tay màu xanh lá cây bỏ trong quần jeans xanh nhạt làm anh ta có vẻ khá nhàn hạ. Bờ vai rộng và những bắp tay săn chắc, mái tóc ngắn gọn gàng và cái bụng gọn, một nét khoẻ mạnh gợi cảm. Sẽ ra sao nếu anh ta mặc một bộ vest và thắt cà vạt lụa nhỉ? Đan mỉm cười với chính mình, cô bị bệnh nghề nghiệp là nhìn ai cũng phải tưởng tượng ra họ sẽ hợp với bộ gì.
Chợt người khách quay ra, gần như chạm phải ánh mắt hơi cười của cô nếu như đèn đủ sáng. Có lẽ cô phải cảm ơn cái bóng tối ở quầy rượu này. Cô với tay bật đèn, lên tiếng để đôi mắt có vẻ hơi khắc nghiệt kia không phải nheo nheo tìm kiếm lâu:
- Anh cần thêm gì ạ?
- Tôi định nói là cần thêm chút ánh sáng, nhưng cô đã cho rồi.
- Xin lỗi - Đan mỉm cười nhẹ nhàng - Vừa rồi tôi hơi nhức mắt.
- Không sao!
“Giọng nói lạnh lẽo, không hợp với vẻ gợi cảm bên ngoài chút nào”, Đan nghĩ thầm. Nhưng cô không tỏ vẻ gì cả, cúi xuống chăm chú lau những chiếc ly mà cô đã lau đến chục lần. Tiếng guitar trễ nải thoảng trong tiếng lá xào xạc và chuỗi nhạc âm u như của đàn ống nhà thờ gợi nên một tâm trạng khó tả. Quả là một đêm dài!
Lập đăm chiêu nghĩ về thoả thuận giải phóng mặt bằng anh vừa chớp nhoáng ký chiều qua. Quyết định thuê dải đất bờ biển miền Trung khô cằn ấy của anh có lẽ hơi vội vàng nhưng anh không thể làm khác. Một công ty liên doanh với Đài Loan lăm le biến vùng cát trắng thiên đường ấy thành tập hợp mấy cái casino chỉ dành cho đám ngoại kiều lắm tiền, và có gì đảm bảo là đám thương nhân người Hoa sẽ không biến chốn nguyên sơ đó thành một khu “đèn đỏ” hạng sang chứ! Hừ, anh đã quá biết chúng mà. Khu đất vào tay anh, dù có thể chậm hơn một chút nhưng nó chắc chắn sẽ trở thành một khu nghỉ dưỡng đẹp và thanh bình, cho cả những người sống bên trong nó lẫn người dân xung quanh, giống như nơi mà anh ngồi đây.
Phóng tầm mắt về dãy phòng nghỉ mờ mờ dưới ánh đèn phía xa, anh thở ra một cách khoan khoái. Em trai anh đã làm tốt hơn cả mong đợi của người lạc quan nhất. Khu nghỉ dưỡng cách thành phố chưa tới sáu mươi cây số vừa xây dựng xong không lâu đã hút khách kha khá. Công việc được bố trí hợp lý, gọn nhẹ nhưng vẫn đem lại hiệu quả tốt. Đội ngũ nhân viên cũng vậy, không nhiều người nhưng ai cũng có vẻ thạo việc, kể cả cô nàng đứng quầy bar kia.
Trước khi lên đường đi miền Trung cho dự án resort ven biển, Thạch chỉ kịp nói với anh là nên hỏi Quỳnh Anh về nhân viên tên Hoài Đan ở bar Suối Mơ. Quỳnh Anh đã về thành phố chăm con ốm nên anh vẫn chưa hỏi được. Nghe nhân viên đồn là Thạch đã từng ngồi với cô ta cả đêm ngoài sân vườn. Có lẽ cô nàng này chính là đối tượng khiến em anh trở nên mơ màng bấy lâu nay. Cũng đẹp đấy, nhưng sẽ hơi già nếu so với vẻ măng sữa của Thạch. Lập nhếch môi khinh mạn. Chắc cô nàng cũng đã tốn một ít công sức để tiếp cận được thằng em ngờ nghệch của anh. Anh nhướng mắt làm một cử chỉ như gọi.
Đan tiến đến bên bàn, bộ váy áo đồng phục vải pha nylon quá nhiều lại bó sát làm cô cảm thấy không tự nhiên, nhất là với ánh mắt sắc lạnh của người khách này. Anh ta nói cộc lốc:
- Tôi hết bia rồi.
- Vâng - Đan gật đầu, từ tốn nhấc chai bia đem đi. Cô quay trở lại với một chai bia khác.
Lập nhếch mép cười:
- Tôi không gọi bia. Cô không thấy uống hai chai bia liên tiếp là quá nhàm à?
- Rất xin lỗi anh - Đan mở quyển thực đơn - Mời anh chọn đồ uống khác.
- Cô không biết khách cần gì sao?
“Mới một chai mà đã muốn gây sự?!” Đan thoáng nghĩ, định hé môi châm chọc, nhưng cô nhớ ngay ra là mình đang làm việc. Khẽ cúi đầu với vẻ nhũn nhặn nhất, cô nói với một giọng nhẹ nhàng:
- Anh vui lòng chờ vài phút.
Cô quay người trở về quầy rượu. Một ounce rưỡi Vodka, thêm ba phần tư ounce Kahlúa rồi lắc đều, cô lấy một chiếc cốc thấp trong ngăn đá tủ lạnh ra. Chiếc cốc có một lớp đá ở dưới, cô đổ rượu vào và bưng tới bàn của khách.
- Đây là Black Russian - Người Nga Đen, một loại cocktail đơn giản bao gồm rượu Vodka và rượu mùi cà phê. Anh nên uống trước khi phần đá rời ra khỏi thành cốc.
Cúi người lễ phép, Đan quay về quầy. Lập nhìn theo dáng đi uyển chuyển của cô, có một chút ngỡ ngàng trong mắt. Anh nhấp ly rượu, rượu nặng cháy cổ và mùi cà phê thơm váng vất, lạnh nhưng dễ chịu vô cùng. Khá lâu rồi anh mới lại uống một ly Vodka. Mà lại uống theo cái kiểu lạ lùng này!
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2007
Sapa, những ngày lạnh nhất
Hẹn hò sắp xếp lo lắng hồi hộp dùng dằng dứt khoát, cuối cùng thì em cũng có mặt trên con tàu Lao Cai 7 gần 11 giờ đêm ậm ừ chào tạm biệt Hà Nội để đến gần với vùng đất mê hoặc, cái nơi mà một năm vài ba lần các bạn em phải có mặt mấy ngày không thì bứt rứt nhớ nhung ấy. Đón giao thừa (dù chỉ là năm dương lịch) trong nhịp bánh sắt mải miết trên thanh ray, xuống tàu khi trời hửng sáng, đi loanh quanh trong cái thị xã miền núi vắng hoe hoắt đầy bụi, em chờ mong Sapa như chờ mong một thế giới khác. Và em đã chẳng uổng công.
Bác lái xe ôm đứng tuổi vui chuyện nhắc rằng còn dăm km nữa là đến nơi nhưng Sapa đã đón em bằng cái lạnh tê buốt mà đầu ngón chân em cảm nhận được khi mới ở lưng chừng con đường núi quanh co. Càng vào gần thị trấn cái lạnh ấy càng rõ hơn, không chỉ mon men ở đầu ngón chân nữa mà hiện hữu mồn một trên những cành cây khô úa trụi lá, mặt hồ mù sương khói, trên cả những khoảng da thịt tím tái nơi khoeo chân những người phụ nữ dân tộc mặc váy chàm...
Em không có ý định kể trình tự từng chi tiết trong chuyến đi mà cả bọn vẫn gọi là an dưỡng lười biếng của mình. Em chỉ muốn nói về cảm giác mà Sapa mang lại, cho em, cho bạn em, và phần nào đấy, qua những dòng em lan man, sẽ cho cả các bạn nữa (xưng em, gọi các bạn, cái lối xưng hô quái gở, nhưng em thích thế!).
Lên Sapa, em mong thấy tuyết. Và sứ giả riêng của miền ôn đới ấy đã đến rất gần em, trong cành cây băng mà người con trai không quen biết mang từ một điểm cao nào đó về thung lũng, trong những nhánh cỏ trắng xoá cheo leo lưng chừng núi trên đường lên đỉnh đèo Hoàng Liên, trong những lời kể lúc nào cũng ở thời quá khứ hoàn thành hoặc tương lai không chắc chắn của những người bản địa, gần hơn nữa là trong những hạt nước đá li ti đọng lại trên sàn cầu ở Thác Bạc mà bạn em túm tụm chụp ảnh. Chưa một lần em được thật sự chạm vào tuyết, thay vào đó em đã nếm cả sương, nắng và gió Sapa.
Sương làm mềm môi em, không bằng rượu táo mèo ngọt lừ sóng sánh bên bếp nướng ven nhà thờ đá nhưng êm ái hơn. Nắng làm hồng má em, không bằng những loại mỹ phẩm dùng đêm dùng ngày mà bạn em gọi tắt là giọt đêm giọt ngày nhưng nồng ấm hơn. Gió nữa, gió ôm em, nâng tay em, xoay vai em trong vũ điệu đam mê, không bằng những chàng mắt xanh trên sàn nhảy của Green Bamboo nhưng vô tư hơn, em chắc vậy.
Lên Sapa, em biết cũng chỉ có ngày và đêm như hầu hết mọi nơi trên trái đất này. Ngày của Sapa có lẽ dài hơn với những người dân tộc uể oải dọc những bậc đá của dãy phố hết dốc lên lại dốc xuống. Ngày của Sapa có lẽ ngắn hơn với những du khách sải chân vội vã để kịp thu hết những cảnh vật ngộ nghĩnh xinh xẻo vào các loại bộ nhớ tự nhiên lẫn nhân tạo của mình. Đêm Sapa thì dường như lúc nào cũng vậy, những con phố nhấp nhô theo sườn núi im lìm dưới ánh đèn vàng hiu hắt, bình yên đến mềm lòng.
Lên Sapa, em được trải qua một đêm không bình yên hiếm hoi của nó khi gió lốc xô qua những khe núi ào vào thị trấn, kéo đổ một cây non ở vườn hoa, giật những mái tôn nóc chợ, thổi tắt ánh điện trong những ô cửa sổ, cáu kỉnh gây sự như muốn phá giấc ngủ của tất cả mọi người. Khi ấy, em và hai bạn khoác tay nhau đi giữa con phố mang cái tên nên thơ: Cầu Mây. Cầu Mây chẳng nên thơ chút nào, tối đen hun hút, vắng, mỗi bước đi rờn rợn như đi qua phố hoang đầy tai hoạ rình rập trong những truyện trinh thám. Bầu trời thì ở rất gần, không biết bao nhiều đốm sao lung linh, gió thì thốc thẳng vào mặt mũi, em cuộn chặt chiếc chăn len khoác trên vai và thấy mình chỉ là một hạt cát chẳng biết cơn gió hung hăng kia sẽ cuốn đi lúc nào. Bạn khoác tay em chặt hơn, cùng ngẩng đầu lên chỉ cho nhau xem chòm sao có hình chiếc gáo, ba cái bóng, ba giọng nói lọt thỏm giữa bao la trời đất núi đồi... Những phút giây như vậy mấy ai gặp hai lần trong đời?
1.2005
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007
Những trò lố hay Vietnam Idol và Trần Thu Trang
Em không thích xem TV. Thậm chí mấy lần quay phỏng vấn đối thoại phóng sự với các đài truyền hình xong, em cũng quên béng giờ phát sóng, phải đợi bạn bè gọi điện í ới bảo hôm nọ tao thấy mày trên kênh này kênh kia mới giật mình hỏi lại “trông tao lên hình có ngu lắm không?”. Thế mà mấy tháng gần đây, em chăm ôm TV lắm, hẳn một hai lần một tuần nhé, thứ Tư và thứ Sáu nhé, hào hứng xem Thần tượng âm nhạcViệt Nam nhé.
Thần tượng âm nhạc Việt Nam, tên giao dịch là Vietnam Idol, hay gọi theo lời thằng bé 3 tuổi con bạn em là Việt Nam Ai Đồ, được Việt hoá theo một mô hình thi cử mà ông Simon Fuller sáng chế ra. Đây là một cuộc thi âm nhạc trớ trêu khi càng vào vòng trong ban giám khảo càng mất giá, ý kiến nhận xét chẳng được coi ra cái đinh gì! Với thể lệ ai nhận nhiều tin nhắn bình chọn người ấy là thần tượng, kết quả cuộc thi phụ thuộc hoàn toàn vào ngón tay cái của khán giả. Mà em phải nói thật, đến não của khán giả còn chả tin được, nữa là ngón tay cái.
Ở vòng đầu, khi ngón tay cái chưa nhúng vào, em theo dõi Việt Nam Ai Đồ rất chăm chú. Phải nói đây là một chương trình TV mang tính thư giãn cao nhất mà em đã từng xem, vui hơn cả mấy tiết mục Gặp nhau cuối tuần (hay còn gọi là Vật nhau đuối dần) với lại Gala cười… ruồi. Đời thuở nhà ai, thí sinh vừa bị loại đã lẩm bẩm chửi giám khảo ngay trước máy quay, rồi lăm le làm thần tượng âm nhạc mà giọng hát lẫn phong cách biểu diễn còn thua mấy anh dắt xe của tụ điểm karaoke vườn. Những điểm trớ trêu nhố nhăng ấy xuất hiện trên truyền hình - phương tiện thông tin đại chúng lâu nay vẫn được tiếng là đạo mạo - khiến một đứa không bình thường như em cảm thấy rất phấn khích.
Đến lúc chương trình không còn tí buồn cười nào nữa thì em lại đâm ra yêu thích một vài thí sinh, mà lỡ yêu rồi thì phải theo dõi tiếp chứ biết làm sao… Thật không may cho những ca sĩ em yêu thích, Hải Yến và Thảo Trang, dù em đã ỉ eo nhờ thêm cả bạn bè bình chọn cho họ, họ vẫn bị loại khá sớm. Đọc blog của họ thấy họ buồn và thất vọng, em cũng thương lắm, nhưng nói chung… nhẹ cả người, vì cái tài khoản điện thoại trả trước của em không tiếp tục sụt giảm kinh hồn nữa. Mấy tuần trở lại đây, em từ bỏ cái TV, trở lại nhịp sống bình thường, đọc sách hoặc ra đường vào mọi buổi tối, kể cả thứ Tư và thứ Sáu.
Đến thứ Tư vừa rồi, nghe loáng thoáng đó là đêm thi cuối cùng, em mở TV để xem ai sẽ là Ai Đồ của đám đông. Nhưng cái sự câu giờ của ban tổ chức phải gọi là bậc thầy. Còn có haiii thí sinh mà cũng bôi ra được nguyên một chương trình dài tiếng rưỡiii đồng hồ với những bảyyy bài hát và vô số những đoạn sấm vang chớp giật giương ảnh vỗ tay. Còn kết quả thì tuần sau mới biết! Thôi thì cũng lỡ ở nhà, em bấm bụng xem xem một trong hai người sẽ là thần tượng hú hét ra làm sao.
Lady first (dịch nôm là iêu tiên phụ nữ),: Phương Vy, hát ba bài thì có một bài theo phong cách Dance trên MTV hiện đại với quần soóc áo tay rộng như kimono của mấy con ma trong truyện tranh Nhật, một bài chầm chậm trữ tình soirée xẻ ngang đùi theo lối phòng trà miền Nam Việt Nam những năm 1960-1970, một bài tông nhanh đội mũ cao kiểu ca sĩ nhạc Bebop Jazz ở nước Mỹ những năm 1940. Chọn bài hợp giọng, trang phục ấn tượng, mặt xinh, dáng đẹp, cãi giám khảo rất tự tin. Ờ, em này mà làm thần tượng thì cũng không đến nỗi nào!
Ngọc Ánh, hát ba bài thì một bài thể acoustic mộc mạc pha gào rú quằn quại hơi bị giống Thanh Lam, một bài thể sến nhẹ nhái phong cách Tuấn Ngọc… tất nhiên là bắt chước không mấy thành công (nếu không muốn nói là hát và biểu diễn như cơm nguội, xìu xìu ển ển). Đến bài cuối cùng có tí biến đổi thì hỡi ôi… không ngửi được. Em có thâm niên nghe Rock mười mấy năm, bài Đám cưới chuột của Gạt tàn đầy em đã thuộc làu từ thời tay trống của họ còn là mademoiselle Doãn Hương. Em không thể chịu nổi cái thói hát sai lời be bét đến mấy lần lại còn làm ra vẻ rocker máu lửa, nhảy nhót nửa con ếch nửa con vượn như thế!
Em không hiểu tại sao một người hát (em không gọi là ca sĩ vì gọi vậy xúc phạm ca sĩ quá) chỉ ở mức biểu diễn ở liên hoan ca múa nhạc quần chúng ven hồ Gươm chào mừng ngày lễ tết còn lo bị ném dép đuổi xuống lại có thể đánh bại những Hải Yến mạnh mẽ, Thảo Trang thanh thoát và Ngọc Minh vững vàng để vào đến tận buổi thi cuối cùng. Nếu như Phương Vy có phong cách riêng, làm chủ sân khấu khá chững chạc thì Ngọc Ánh, với phong cách cóp nhặt, những câu trả lời nhạt nhẽo và nụ cười ngoác miệng (cái này cũng lại bắt chước Hà Anh Tuấn), chỉ gợi cho em hình ảnh một con rối vô hồn.
Các bạn ạ, em không thù oán với thí sinh, em cũng không muốn viết những dòng bỉ bai cay nghiệt để đưa lên web chính thức thế này, em chỉ định nói với bạn bè những ý kiến của mình như một kiểu buôn chuyện xả bực thông thường. Nhưng bạn bè em lại cung cấp thêm một số tin tức tổng hợp khiến em càng cảm thấy bực hơn. Thế nào nhỉ, Ngọc Ánh là bồ nhí của một người trong công ty tổ chức chương trình (em lưu ý các bạn chưa biết, Ngọc Ánh tên thế thôi nhưng là con giai nhé) nên fan của Ngọc Ánh vào nhà hát được xếp ngồi hàng ghế gần sân khấu, tin nhắn bình chọn cho Ngọc Minh được/bị tổng đài chuyển sang cho Ngọc Ánh, những nhận xét bất lợi về Ngọc Ánh của người truy cập website vietnamidol.com.vn thì được xoá kịp thời (còn lời chửi bới các thí sinh khác thì giữ nguyên)…
Tất nhiên, bạn nào thích Ngọc Ánh thì sẽ đưa ra thông tin rằng gia đình Phương Vy giàu có nên bỏ tiền mua sim điện thoại bình chọn để bẻ lại em. Nhưng xin thưa, nếu thực sự có chuyện như vậy thì em vẫn tôn trọng và ủng hộ Phương Vy. Ít nhất, thí sinh này cũng có khả năng và những biện pháp cạnh tranh chỉ là để củng cố thêm, chứ không phải là cái dạng “từ đen thành trắng, từ không thành có” nhờ mối quan hệ cá nhân và những động tác đánh bóng hình tượng như trường hợp Ngọc Ánh. Hơn nữa, việc dùng tiền mua tin nhắn trong một cuộc thi có thể lệ lỏng lẻo như Việt Nam Ai Đồ cũng chẳng có gì là không ổn, nó hoàn toàn hợp lệ (không ai cấm việc gia đình bình chọn cho con em mình) và tương đối công bằng (ai sử dụng ngón tay cái siêng năng hơn và sim điện thoại có nhiều tiền hơn người đó thắng).
Túm lại, em đến với Việt Nam Ai Đồ vì nó lố bịch một cách khá hồn nhiên. Bây giờ thì nó vẫn lố bịch nhưng không còn hồn nhiên. Em vẫn theo dõi và khẩn thiết mong rằng cái sự lố-bịch-đếch-hồn-nhiên này của nó không quá quắt đến mức dựng lên một thần tượng âm nhạc giọng yếu, vũ đạo kém, phong cách chán, ngoại hình xấu là em mừng lắm rồi!
30/09/2007