Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Ảnh liên quan đến tác phẩm: Cocktail cho tình yêu

Hồng nương và cự giải

Café thư viện

Câu chuyện hai chiếc ly cocktail

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/gallery3.html

Chút yêu thương nguệch ngoạc

Bài đã đăng trên Tuổi Trẻ ngày 19/01/2008

Một ngày, khi đọc tập hồ sơ của các ứng viên mới, cô gái làm ở phòng nhân sự thấy trong đó lá đơn xin việc viết tay của… anh người yêu cũ, tự dưng cứ ngồi thần ra nhìn mãi tờ giấy rồi bật khóc. Đồng nghiệp hỏi han, cô nghẹn giọng “hai năm yêu nhau, anh ta chưa viết ngoáy được bức thư nào cho em chứ đừng nói là ngay ngắn và thống thiết thế này”. Đấy chỉ là một cảnh nhỏ trong một kịch bản phim tình cảm lãng mạn không được đưa vào sản xuất. Ở ngoài đời chắc không có cô nào dễ xúc động đến vậy. Nhưng dù sao, điện ảnh cũng phản ánh phần nào hiện thực. Và chuyện một cô gái rưng rưng khi nhận một bức thư viết tay của người yêu chẳng phải quá hiếm.


Cho tới cách đây mươi mười lăm năm, thư viết tay có lẽ là lựa chọn duy nhất của các đôi uyên ương khi xa xôi cách trở. Điện thoại cố định (chứ chưa nói tới điện thoại di động) là một cái gì đó khá xa xỉ. Máy tính và modem (chứ chưa nói tới ADSL hay Wifi) thì lạ lẫm chỉ kém đĩa bay tí tẹo. Chỉ có giấy, bút, phong bì, tem và các hòm thư bưu điện là sẵn tiện. Thậm chí đi tìm một người viết thư thuê cũng không mấy khó khăn. Vậy nên, chỉ cần kéo khẽ cái ngăn bàn ở một nhà cô con gái nào đấy rồi nhắm mắt mà vơ cũng ra được một vài bức thư. Giấy pơ-luya hay kẻ ô li, thơm mùi nước hoa hay lem vết mực xanh, lan man văn vẻ hay ngắn ngủi vài gạch đầu dòng, tất cả đều có một điểm chung: được viết ra từ bàn tay cầm bút của ai đó.

Rồi cơn bão công nghệ quét qua, điện thoại di động, sms, email và chat phổ cập xuống từng ngõ xóm bình dân, những bức thư viết tay bỗng nhiên… thất sủng. Thì trong thời buổi chỉ vài phút mổ cò và hai giây ấn chuột, người ta đã gửi được cho nhau bao điều, đến nhật ký cá nhân cũng online, tội gì mà ngó ngoáy giấy giấy bút bút rồi lại dài cổ chờ ông bưu tá. Việc viết nói chung và viết thư nói riêng bỗng thành một cái gì vừa cổ kính vừa sang trọng, người ta – nhất là các quý ông – chỉ viết khi chẳng đặng đừng, ví dụ như vì nhà tuyển dụng yêu cầu. Chả thế trong kịch bản phim mới có cái scène như trên, chia tay nhau rồi cô gái mới biết nét chữ của chàng trai qua lá đơn xin việc.

Phụ nữ vốn kém nhanh nhạy trong việc tiếp cận công nghệ hơn các đấng mày râu, lại hay nặng lòng hoài nhớ và thích cất giữ kỷ niệm, nên thư viết tay đối với họ vẫn quen thuộc, gắn bó lắm. Ngay cả với các cô gái biết làm web và có tới vài hòm thư điện tử, việc viết và nhận những bức thư viết tay thuở mới quen cũng là một nghi lễ thú vị. Khi viết thư, người con gái có thể chuyển tới người kia nhiều thứ, bên cạnh tình cảm trong câu từ, những thông tin kín đáo sở thích và quan niệm của nàng cũng được khoe một cách rất tinh tế qua các họa tiết trên giấy viết thư, qua cánh hoa ép thành hình cánh bướm, qua mùi tinh dầu ướp trong mỗi nếp gấp... Khi nhận thư, bên cạnh những giá trị tình cảm không thể phủ nhận mà bức thư đem tới, người con gái tò mò và ưa bói chữ còn có thể khám phá thêm nhiều điều về tính cách chàng trai bởi nét chữ chính là nết người…

Không có chỗ cho những font chữ Unicode vô tính, cũng chẳng gói gọn trong những ký hiệu dung lượng KB, MB vô hồn, mỗi bức thư viết tay là một cái gì vừa độc đáo vừa rung động. Nếu như với các hình thức thư điện tử, người ta chỉ có thể sử dụng nhiều nhất là hai giác quan nghe – nhìn đơn điệu để tiếp nhận thì thư viết tay bắt tới ba hoặc bốn giác quan hoạt động. Xúc giác cảm nhận một nét bút dằn mạnh, khứu giác gọi tên một chút hương vương, thị giác định hình nét chữ hoặc nghiêng nghiêng hoặc cứng cỏi, còn vị giác đôi khi sẽ được gọi ra để phán xét xem bức thư chua ngọt ra sao. Ôi chao, chừng ấy trải nghiệm thân thương, làm gì có máy chủ và trình duyệt nào mô phỏng nổi.

Nhưng ấy là lý sự của phụ nữ. Còn đại diện phái mạnh, có lẽ họ sẽ lập luận đanh thép thế này. Bây giờ mọi thứ đang thay đổi chóng mặt, hiệu quả nếu không được quy ra tiền thì cũng phải cân đong bằng phút bằng giây, mấy ai còn rỗi hơi mà chạy theo những cái (tuy vô cùng đặc biệt với phụ nữ nhưng theo họ thì) mơ hồ không định lượng ấy. Sms, mail hay chat diễn đạt tâm tình cũng đủ dào dạt chán. Cảm xúc đã có emoticons bao thầu, muốn đa phương tiện hơn thì nhạc hay phim đính kèm chẳng khó. Mà các cô buồn cười nhỉ. Chúng tôi viết cho đã là tốt lắm rồi, lại còn đòi này đòi nọ!

Ấy không, phụ nữ chúng tôi cũng ao ước vu vơ vậy thôi chứ có đòi hỏi gì đâu. Chẳng qua cũng chỉ là muốn giống các bà các chị ngày xưa, được cất giữ một đôi bức thư để sau này giở lại hồi tưởng chút yêu thương nguệch ngoạc ố vàng. Vì internet tuy tiện lợi nhưng cũng nhiều bất trắc, chỉ một con sâu worm hay con ngựa trojan cũng đủ thổi bay kỷ niệm đi rồi. Vì không phải ai cũng làm ở phòng nhân sự mà được đọc dòng chữ viết tay nắn nót trên đơn xin việc của người yêu, dù là người yêu cũ…

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/short29.html

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

Trò chuyện với một con chim

Cái lồng chim ở quán café vỉa hè, bình thường không ai ngó tới, hôm nay lại được cả đám khách ra liếc vào hỏi. “Chim gì thế, vàng anh à?”, “Con này có phải vàng anh không nhỉ?”, “Hình như là vàng anh, có máy ảnh không, chụp đi”… Con chim hằm hằm lẩm bẩm: “Đúng là lũ dốt, vàng anh vàng iếc cái gì, người ta là vành khuyên!”. Em ngồi gần nghe được câu đó, bèn quay sang tán tỉnh vài câu.

Em: Chào bạn, trước hết xin chúc mừng.

Vành khuyên: Tính theo tuổi người thì tôi mới đi mẫu giáo nhưng tính theo tuổi chim thì tôi lĩnh sổ hưu rồi đấy, chị ăn nói cho cẩn thận, chúc chiếc cái gì?

Em: À, vầng, cháu xin lỗi bác. Việc chúc mừng là vì cháu mới đọc được thông báo khẩn của Bộ Giáo dục rằng “Do ảnh hưởng của vụ “Vàng Anh” nên chỉ thị cho các trường thay đổi cốt truyện Tấm Cám: Từ “Tấm chết đi biến thành chim vàng anh” đổi thành "Tấm chết đi biến thành chim vành khuyên”, thấy bảo bộ trưởng đã ký.

Vành khuyên: Chị nhận được tin này ở đâu?

Em: Dạ, đầu tiên là qua Yahoo Messenger, sau đó qua forum và blog, bác có biết mấy cái đấy không ạ?

Vành khuyên: Biết, café vỉa hè cũng có wifi, tôi còn lạ gì! Nhưng cái tin chị nói thì chưa biết đâu.

Em: Giờ biết rồi, bác cho cháu xin vài câu cảm nghĩ.

Vành khuyên: Nói theo phong cách cái anh đạo diễn Thanh Hải thì “tôi đã rất sửng sốt về mọi chuyện”. Nhưng thế vẫn chưa đủ diễn cảm. Quả này khéo phải mượn lời anh Khải Anh, “tôi cho rằng đây là những thông tin nhũng nhiễu với mục đích gây sốc và làm ảnh hưởng đến quá trình sống của tôi”.

Em: Chẳng nhẽ bác không thích vào truyện cổ tích nổi tiếng như Tấm Cám ạ?

Vành khuyên: Không, tôi vào một bài hát là đủ rồi. Chị có biết bài đấy không nhỉ?

Em: “Có con chim vành khuyên nhỏ, dáng trông thật ngoan ngoãn quá. Gọi dạ, bảo vâng, lễ phép ngoan nhất nhà.”

Vành khuyên: Đấy đấy, chính nó. Bao nhiêu năm nay tôi phát mệt vì nó rồi. Chị trông, tôi nhỏ thì có nhỏ nhưng dáng cũng lẳng lơ đanh đá chứ ngoan ngoãn mấy đâu. Tính tôi lại không thích nghi lễ, khúm núm, làm gì có chuyện gặp sơn ca chào sơn ca, gặp chích choè chào chích choè.

Em: Cháu nói bác đừng giận, quả là bác không được “gọn gàng đẹp xinh” như trong lời bài hát thật, nhỏ người nhưng hơi thừa mỡ, cũng hơi lôi thôi (giống cháu).

Vành khuyên: Thì tôi có tự nhận thế đâu. Bỗng dưng ông Hoàng Vân ông ấy túm tôi vào bài hát đấy chứ. Rồi “chúng nó” hát đi hát lại bao nhiêu lâu, lại còn bịa thêm truyện, tô thêm tranh để nâng tôi lên thành điển hình cho bọn trẻ con noi theo nữa. Trong khi tôi không được như thế và cũng chả thích như thế!

Em: Sao bác không xin rút khỏi bài hát cho đỡ mệt?

Vành khuyên: Chị tưởng muốn rút mà được đấy phỏng. Ai cho rút? Lý do gì mà rút?

Em: Thì bác vừa bảo bác không được như trong bài hát và cũng chả thích như thế còn gì? Cháu tưởng bác chỉ nói với bác Hoàng Vân một câu là xong?

Vành khuyên: Chị rõ thật là… Bài hát viết ra rồi, ca sĩ hát lên rồi, sóng truyền thanh truyền hình phát đi rồi, tin tức phỏng vấn bên lề đăng cả rồi, rút vào mắt! Ấy là chưa kể đến những quyền lợi tôi được hưởng, bọn vành khuyên giai mê tôi lắm, tôi lại còn nhận được hợp đồng quảng cáo cho hãng sản xuất cám chim, thẩm mỹ viện, cửa hàng vàng mỹ ký chuyên khuyên tai…

Em: Nhiều ràng buộc quá bác nhở…

Vành khuyên: Phải, nhưng cái ràng buộc quan trọng nhất phải làm ngay từ đầu thì không ai đả động.

Em: Cái gì ạ?

Vành khuyên: Tôi cũng chả biết con người các chị gọi nó là cái gì, hợp đồng hay cam kết thì phải. Đại khái, trước khi cho tôi vào bài hát ca ngợi ngất giời thế, người ta phải tìm hiểu đời sống tâm tư của tôi một tí xem có gì vênh lệch với bài hát không, phải bắt tôi ký một cái giấy hứa tuân thủ hình tượng. Sau khi làm xong các thủ tục ấy rồi mới cho tôi vào bài hát. Đằng này, thấy tôi xinh xinh (hồi trẻ tôi ngon lành lắm), nghe tôi hót ríu rít vui tai, họ tống luôn tôi vào bài hát, nâng tôi thành thần tượng. Dở hơi hết sức! Cũng may là tôi ở trong lồng này nên không có bê bối gì to nhớn, thỉnh thoảng chỉ chửi bậy mấy câu xong rồi đổ tội cho thằng khướu bạc má bên kia…

Em: Vầng, thế nên bây giờ cô Tấm hiền dịu chết đi mới hoá thành bác chứ không phải thành vàng anh.

Vành khuyên: Ôi dào, tin qua mạng toàn bốc phét, khi nào có văn bản chính thức đăng công báo thì chị hẵng chúc mừng. Với lại cô Tấm cũng có hiền đâu, cái đoạn làm mắm em gái tôi đọc xong sởn hết cả lông cánh! Mà này, thế cái đoạn ông hoàng tử gọi “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo” thì biến thành “Vành khuyển, vành khuyên… à?”. Khiếp, nghe chữ khuyển tôi cứ nghĩ đến con Mi Lu sau nhà…

Nói đến đây cuộc đàm thoại người - chim bị cắt ngang, có thằng bé bán đĩa rong dí cái VCD nhãn mác lem nhem vào mặt em, rao: “Phim sex Vàng Anh, đầy đủ, chị mua không?”. Em có thể tìm được trên mạng, tất nhiên chả dại gì bỏ mười mấy nghìn cho nó. Nó thấy em im im, cũng chẳng nài thêm, đi tiếp sang quán bên cạnh, ở đấy có mấy người đang vẫy. Ở những quán café vỉa hè thế này, người ta thường bàn tán đủ chuyện, gần đây toàn những lời than vãn, giá cả leo thang, học phí tăng, cầu sập, vỡ đập... Giờ có vụ Vàng Anh nóng hổi để người ta tạm quên đi những thứ kia, cũng hay!

Chủ nhật, 21/10 năm Vàng Anh thứ nhất.

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend10.html

Lời nói dối của trái tim

“…Tôi xuống cầu thang, bước lảo đảo như đi trong giấc mơ. Từ thâm tâm cảm thấy hổ thẹn.

Tôi đã đến nhà những con người nghèo khổ này như một thiên thần, đem lại ánh sáng cho một kẻ mù loà trong hai tiếng đồng hồ bằng cách chủ tâm nói dối và tôi đã góp phần vào sự gian trá một cách thành kính.

Thực ra, tôi đến để mua cho được vài bức tranh quý. Nhưng cái tôi mang được về còn quý giá hơn nhiều…”

(Bộ sưu tập vô hình - Stefan Zweig)


Có một người sưu tầm tranh già nua mù loà sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh. Ông coi những bức tranh trong bộ sưu tập của mình hơn cả sinh mệnh, hàng ngày vẫn “xem” chúng bằng những ngón tay và chiêm ngưỡng chúng bằng tâm tưởng, ký ức.

Ông lão tội nghiệp không hay biết rằng, chiến tranh đã mang đến cảnh khốn cùng và vợ con ông đã buộc phải bán dần bán mòn những bức tranh để giúp gia đình sống qua những ngày đói rét.

Ông lão sẽ tuyệt vọng đến mức nào nếu biết được điều kinh khủng này, khi mà sự thật có thể bị tiết lộ bởi một nhà buôn tranh đột ngột tìm đến hỏi mua vài bức trong bộ sưu tập của ông.

Nhưng nhà buôn tranh đã thương cảm trước những lời khẩn cầu tha thiết của gia đình ong lão, và đồng ý nhập vai trong một màn kịch. Con người nhân hậu ấy đã làm tất cả để che giấu sự thật và ông đã thành công.

Ông lão yêu tranh đã tiễn người khách bất ngờ của mình ra về với niềm tin nguyên vẹn trong trí óc và niềm vui vẫn lẫp lánh trong đôi mắt mù loà. Còn người buôn tranh, người diễn viên bất đắc dĩ, cái ông mang về sau chuyến viếng thăm ấy không phải là một bức tranh cổ quý hiếm mà là một bài học về tình yêu thương của những người khốn khổ.

Bạn có thể nói “đôi khi không phải sự thật mà là những lời nói dối đã giúp chúng ta sống tốt hơn”. Nhưng tôi nghĩ rằng, đằng sau những lời-không-trung-thực đó, chính tấm lòng chân thành, sự đồng cảm sâu sắc xuất phát từ trá tim mới làm nên điều kỳ diệu ấy. (Bài đã đăng trên báo Hoa học trò số 433 ngày 26/03/2002)

Nguồn:
http://www.sachcuatrang.com/breview14.html

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2008

Đi ăn tiệc ở Văn Miếu dịp APEC

Ga la đin nờ (Gala dinner)
Nói nôm na là đãi tiệc

Bè lũ doanh nhân
Tiếng tây bồi gọi là xi ì âu (CEO)*
Đúng ngày đúng giờ như lũ ruồi bâu
Văn Miếu

Ngày xưa vua to quan bự đến đâu
Đến bia "Hạ mã" là xuống đi bộ
Ngày nay vì nguy cơ khủng bố
Xe chống đạn nếu không sợ xước sơn
Chắc cũng rúc vào tận
Đại Trung Môn

Thực đơn có món tôm
bao mía và tẩm bột
độn hàng tấn phụ gia
mà vẫn còi như con tép
Mỗi xi ì âu một bát phở gà
bé như bát ăn trứng lộn

Giấy mời phát ra bừa bộn
Khách đến nhiều gấp đôi số suất ăn
Bát phở gà phải chia
Mỗi xi ì âu đâu như được một thìa
húp vội

Cũng may từ ngay chiều tối
người ta đã lùa dân vào nhà đóng cửa lại cả rồi
nên không mấy ai được mục kích cảnh các ông tây bà đầm
ngồi
đói
để mà cười mà khóc mà vỗ tay

Khuê Văn Các, ngẩng, cao thay
Thiên Quang Tỉnh, cúi, thấy đầy giấy ăn.

18.11.06

(*) CEO - Chief Executive Officer - Giám đốc điều hành

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/poems4.html

Những dấu chấm hết màu xanh

Trả chìa khoá căn chung cư trên phố, San đem đồ đạc về một xóm ven đê. Khoảng cách từ nơi ở cũ ra đây tính bằng sải cánh chim hay đồng hồ taxi đều chẳng đáng là bao, vậy mà cứ như trời và vực. Đi hết già nửa bình xăng không thấy một quán café hay hiệu ăn tươm tất, cũng không gặp cái ATM nào. Sạp hoa quả đầu dốc lèo tèo đôi ba thứ lê táo Tàu tuần này bán không hết thì tuần sau bán tiếp. Ngay cả lũ chó và trẻ con lông nhông ngoài đường trông cũng dài dại… Nhưng đến nước này thì làm gì còn quyền lựa chọn! Dự án tưởng đã chắc mười mươi lại vuột khỏi tay. Công ty chặt tỉa nhân sự. Ngàn cổ mua năm ngoái hơn trăm giờ rao bốn chục không ai buồn ngó. San chưa nhảy lầu và vẫn giữ được góc cabin ở văn phòng, vậy là may lắm rồi!

Ngày chuyển nhà, San gọi cho Dương. Dương không nhấc máy, cũng chẳng gọi lại. Hôm sau, gặp nhau ở chỗ chờ thang máy, ánh mắt Dương cho San biết tin nhắn báo địa chỉ mới mà San gửi đã bị kẹt hoặc bỏ quên đâu đó. Từ ngày lên giám đốc dự án, Dương đổi điện thoại. Có lẽ chiếc smart phone ấy đã quá thông minh trong việc sắp xếp tin nhắn theo mức độ quan trọng. Dòng địa chỉ đến từ một người đồng nghiệp thì dù cũ hay mới cũng có ảnh hưởng gì tới Dương đâu. Dù sao thì San chưa vô gia cư và vẫn là đồng nghiệp của Dương, vậy là may lắm rồi!

Nhà mới không có điện thoại cố định và cáp internet, lý do ấy thật chính đáng để San từ chối những lời mời đi ăn, đi hát karaoke của đồng nghiệp (lại đồng nghiệp!) để ở lại công ty tới chín giờ tối. Con số 21:xx trong dữ liệu thẻ quẹt là lý do chính đáng để sếp giữ San lại công ty sau sự kiện đánh mất dự án béo bở vào tay nhóm khác mà San giữ vai trò thủ hoặc đồng phạm. Và dữ liệu thẻ quẹt cũng là lý do để San bắt gặp chấm sáng đó.

Nhà San bây giờ nhìn ra một cái đầm. Nếu ở nội thành, chắc hẳn nó đã được kè đá, trồng liễu cùng cột đèn xung quanh và được gọi là hồ với một danh từ riêng đèm đẹp nào đó. Nhưng vì ở ngoại thành nên nó chỉ là một cái đầm không tên, nơi lau lách xào xạc và ếch nhái à uôm trò chuyện. Sau một ngày ong ong vì tiếng còi xe, tiếng chuông thang máy, tiếng bàn phím, tiếng nhạc chờ điện thoại, lại tiếng chuông thang máy, lại tiếng còi xe, San thường ngồi ngoài ban công, lắng nghe âm thanh của ao chuôm, nhấm nháp sự ồn ào dễ chịu. Và những lúc như thế, mắt San bắt được một vài đốm sáng xanh nhỏ lay động khe khẽ trên mặt đầm.

San không ngốc đến mức tưởng đó là đom đóm hay ma. Dù có giống làng quê đến đâu, nơi đây vẫn thuộc về Hà Nội. Chẳng có con đom đóm hay hồn ma nào sống được ở cái thành phố quá khắc nghiệt này! Những chấm sáng thường chỉ xoay nhẹ quanh một điểm cố định và luôn tắt ngấm trước nửa đêm. Thỉnh thoảng, chúng bay vút theo một hình vòng cung từ mé bờ lao ra giữa đầm hoặc ngược lại, kèm theo những tiếng quẫy nước hoặc tiếng rơi lọt thỏm. Còn có thể là gì nữa ngoài phao sáng trên dây câu của những người ôm cần sát cá?

Những người ấy là ai, San chẳng bao giờ biết. San chưa bao giờ thấy rõ mặt họ. Đêm nào trăng sáng hoặc có ai đó đi lạc ra bờ đầm quét đèn pha xe máy qua thì nhìn lờ mờ được dáng người. Chắc từ dưới đầm dõi lên ban công nhà San, họ cũng chỉ thấy San là một bóng đen âm thầm thôi. Dù sao thì thứ ánh sáng yếu ớt của những người câu cá cùng với sự huyền bí tương đối của đêm ngoại thành cũng làm phong phú thêm những cuộc nghĩ ngợi lâu nay chỉ xoay quanh những chủ đề bế tắc như sếp, sàn và sự lạnh nhạt khó hiểu mà cũng dễ lý giải của Dương. Có những lúc, cô độc trong cabin ngột ngạt, đối mặt với màn hình trắng xoá của bản báo cáo, San bỗng thấy thèm một chút đốm sáng xanh…

Giữa hè, bão về, những chấm sáng thưa hơn, nhiều hôm không xuất hiện. Một tối mưa to, đường ngập khắp nẻo, chiếc áo mưa trong cốp xe đã nhường cho Dương để đổi lại đúng một nụ cười, San về nhà, ngoài đôi mắt, trên người không còn gì để ướt thêm nữa. Quẳng bộ quần áo sũng nước vào máy giặt, San ra ban công, chờ đợi cuộc giao tiếp li ti với những người câu cá không quen, như một nghi lễ trước khi tự ép mình vào giấc ngủ. Mà quả thật, thiếu nghi lễ này, giấc ngủ vốn chập chờn của San sẽ thêm nhiều ác mộng.

Không có những người câu cá chờ San mà chỉ có một người. Chấm sáng duy nhất giữa mặt đầm chắc hẳn đang lênh đênh sóng chao nhẹ như một lời chào. Mưa đã ngớt, ánh chớp lạc lõng thỉnh thoảng thắp sáng chân trời, kéo theo tiếng ầm ì xa xăm, San căng mắt nhìn về phía bên kia đầm, tự hỏi điều gì khiến chủ nhân của đốm sáng cô đơn kia – hẳn là một người đàn ông – dầm mình dưới mưa để đuổi theo những tăm cá vô chừng. Niềm đam mê câu cá? Chắc chắn rồi. Một nỗi buồn nhân thế nào đó? Cũng có lẽ… Đột nhiên, cùng với ánh chớp, một ý nghĩ loé lên trong đầu San.

Xưa nay, chẳng ai công nhận San là người mạo hiểm. Nếu không tính quyết định tin tưởng những lời nói đa nghĩa của Dương, người đồng nghiệp quyến rũ nhưng cũng nhiều tham vọng, hành động liều lĩnh nhất mà San đã thực hiện cho đến lúc này có lẽ là việc chơi chứng khoán. Khi dồn hết số tiền tiết kiệm sau mấy năm đi làm vào sàn, San cũng cẩn thận chọn mấy mã blue-chips. Nhưng hai cuộc phiêu lưu của San trong tình cảm và chứng khoán đều coi như đã chấm dứt khi vừa mới chớm, một cách chẳng vẻ vang gì. Giờ đây, miết chặt cán ô, San bước đi theo nhịp điệu lộp độp của mưa rơi trên mặt vải căng, tiến dần về phía bờ đầm, thực hiện một cuộc phiêu lưu nữa để tìm ra người đứng sau đốm sáng đã đem lại chút hơi ấm cho mình.

Bờ cỏ vắng, hoang lạnh. Chiếc cần câu cắm sâu vào nền đất nhão no nước.

Một tiếng ho húng hắng vang lên từ phía bụi cỏ xa, tiếp theo là vài tiếng ú ớ và tiếng cười trầm đục bị bạt đi vì gió. San dấn thêm vài bước tiến về quầng sáng mờ mờ ở đằng trước. Hai người đàn ông, một già một trẻ, đang thoăn thoắt cắt từng bó cỏ voi, lá cỏ dài óng nước mưa quệt vào tay áo mưa giấy làm lớp nylon mỏng toạc dần. Ông già vừa ôm cỏ chất vào gánh vừa ngoái lại nói với cậu trai:

- Muộn rồi đấy, về thôi!

Cậu trai ngẩng lên vừa chỉ về phía đầm vừa ú ớ ra hiệu gì đó. Ông già xỏ chiếc đòn vào đầu quang rồi nhìn cậu, giọng thờ ơ:

- Mười một rưỡi rồi đấy…

Cậu trai lừ lừ đi về phía chiếc cần câu. Cậu nhổ nó lên, vòng tay thu dây, đốm sáng xanh từ giữa đầm từ từ bay tuột về phía tay cậu. Ông già ghé vai vào gánh cỏ, chân choãi ra chờ đợi. Cậu trai đu đưa chiếc cần như để lấy đà rồi vụt mạnh. Sợi dây buộc lưỡi câu lại bay vút đi rồi rơi tõm xuống nước. Chấm sáng của chiếc phao lại tròng trành giữa mặt đầm đen thẫm. Ông già bỏ gánh cỏ đi về phía cậu trai.

- Con cá mất bao giờ chả to, đừng tiếc làm gì!

Ông già đập khẽ vào lưng cậu trai. Cậu vùng vằng nhích người ra.

- Về với ông, ông kho tép rồi, ăn rồi đi ngủ cho khoẻ - ông già dỗ dành - Mai ngày kia có khi lại câu được con khác to hơn.

Cậu trai im lặng. Ông già ho húng hắng vài cái rồi quay lại chỗ gánh cỏ. Cậu trai nghiêng mặt nhìn theo. Đốm sáng xanh từ từ trôi vào bờ.

Hai ông cháu người gánh cỏ nhặt được chiếc ô mở nằm ngửa chỏng chơ bên đường. Chiếc ô hơi bẩn nhưng vẫn lành lặn, tốt chán so với áo mưa giấy. Họ bước đủng đỉnh dưới tán ô, cùng nghĩ về món tép kho. San bước đủng đỉnh dưới cơn mưa đang trở mau, nghĩ về ngày mai.

Ngày mai, San sẽ đòi Dương chiếc áo mưa, sẽ không ở lại văn phòng làm thêm không công nữa. San sẽ mua tép về kho với khế và ngồi ngoài ban công thật lâu để mỉm cười với những đốm sáng xanh – những dấu chấm hết cho những ngày khốn khổ mệt nhoài.



Bờ đê - Viet Art Café, 5.2008

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/shortstory20.html