Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

Người khá đọc sách, hay Lỗ hổng thưởng thức

Một trong những cái thú của việc làm "nhà văn mạng" là nhận phản hồi từ độc giả. Với các phương tiện thông tin mà tốc độ truyền tính bằng giây, những ý kiến khen chê tác phẩm có thể lù lù trước mũi chỉ sau một cái Ctrl + G trên YM. Khen thì thôi khỏi kể ra đây làm gì kẻo có một con mèo đuôi dài. Chê cũng không có gì đáng nhắc nếu như...

Cái blog đó của một người từng đi du học, từng đoạt giải này giải kia của ngành, lại đang làm sếp. Nghĩa là rất khá theo tiêu chuẩn xã hội. Người đó đọc cuốn tiểu thuyết rẻ tiền số 03 của một nữ văn sĩ vỉa hè Hà Nội và viết đôi dòng bình luận. Nói chung là chê. Chuyện chê, nào "hời hợt" “nhờ nhờ”, nào không có “bùng nổ” không có “điểm nhấn”, thôi thì cũng là sự bình thường, vì người ta khá thế cơ mà, chẳng lẽ lại khen nức nở hay sao?

Nhưng đau lòng thay, để chê cuốn Phải lấy người như anh tiểu thuyết giải trí 82 ngàn từ viết trong 4 tháng của một tác giả 24 tuổi nửa năm trước còn vô danh, “người khá” đem so nó với Cánh đồng bất tận truyện ngắn hiện thực 16 ngàn từ viết trong 6 tháng của một tác giả 31 tuổi từ 10 năm nay đã sinh hoạt văn chương đều đặn và đoạt khá nhiều giải thưởng. Tội nghiệp cho văn sĩ rẻ tiền tự phong, run rẩy ôm cuốn sách toen hoẻn 300 trang ngồi ghé lên mép đĩa cân, thấy đĩa cân đầu bên kia trĩu hẳn xuống, vô phương chối cãi.

Thôi thì cũng tự yên ủi rằng mình được so với Nguyễn Ngọc Tư là vinh dự lắm lắm, nhưng cũng không khỏi băn khoăn trong lòng, tại sao "người khá" không so mình với ai khác có tuổi đời tuổi nghề tương đương hơn, tại sao lại là người đã thành danh như vậy? Rồi tự trả lời, có lẽ người ta khá hẳn rồi nên không có thời gian, chắc kế hoạch đọc sách 6 tháng đầu năm mới chỉ xong 2 cuốn kể trên vì chúng có tần suất chường mặt lên báo và lên mạng dày nhất, gọi nôm na là được cục tác quảng cáo nhiều nhất. Và thế là tiện thể lôi ra luôn (vì còn biết cái gì khác nữa đâu mà so với chả sánh).

Văn sĩ rẻ tiền tự phong nghĩ đến đấy vẫn thấy mình bao dung lắm, chỉ cười trừ mà bảo: “Người khá như vậy mà khi bập vào một thứ tưởng như rất bình thường và chủ động là việc đọc mà cũng không thoát khỏi nanh vuốt mê hồn của quảng cáo, để rồi tự mình bộc lộ lỗ hổng trong việc thưởng thức văn hoá một cách đáng tiếc như vậy”. Nhưng đến lúc “người khá” đính chính trên blog rằng mới đọc được non nửa cuốn tiểu thuyết rẻ tiền số 03 nọ, do một lỗi khi copy file, thì người-viết-không-khá, nhìn lại những lời chê rất mực sắc sảo kia, không thể không bật cười khùng khục. "Người khá" thì ra còn hời hợt hơn mong đợi.

Nhưng ít ra vẫn cảm thấy người khá ấy cũng khá thật, vì biết nhận rằng mình nhầm. Nhiều người nhầm giống như thế hoặc nghiêm trọng hơn, sau này cũng nhận ra nhưng chả nói năng gì.

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/short27.html

Tỉ tê cùng vương miện

Tỉ tê cùng vương miện

Một ngày thu mát lịm người, tâm trí em đang bay là là trên bãi biển Tiên Sa – Đà Nẵng thì va phải một nắm vàng ròng và bạc trắng đính hột xoàn uốn lượn. Định thần nhìn lại, hoá ra là một cái vương miện hẵng còn mới, em mon men lại gần...

Thieu_iot: Vương miện ơiii...

Vương miện: Công ty vàng bạc đá quý yêu cầu em không trả lời bất kỳ một câu hỏi nào từ phía phóng viên báo chí, mong chị thông cảm.

Thieu_iot: Ấy không, nàng ơi, ta không phải phóng viên, ta chỉ là người yêu c(g)ái đẹp...

Vương miện: Nhưng nhiều người nói em không đẹp! Họ nói mặt em như bánh bao, miệng em như cá ngão.

Thieu_iot: Mặt nàng dày, miệng nàng rộng. Trong đêm chung kết nàng lại cố ra vẻ cười nên hai thứ đó càng nở ra mà kém tươi.

Vương miện: Vậy tại sao em lại là vương miện hả chị?

Thieu_iot: Chắc vì thân hình nàng đẹp.

Vương miện: Nhưng nhiều thí sinh khác thân hình còn đẹp hơn em nữa, sao ban giám khảo không chấm họ?

Thieu_iot: Ta đâu phải giám khảo theo dõi các nàng hàng tháng giời, ta chỉ là người theo dõi cuộc thi qua mạng và TV thôi mà.

Vương miện: Nhiều người khác cũng chỉ theo dõi cuộc thi qua mạng và TV mà nói mạnh miệng lắm. Có người hình như cũng không theo dõi nhiều đâu, chỉ đọc một bài trên blog hay xem clip chút xíu thôi nhưng nói rất ghê. Cứ như họ là con giun đũa trong ruột hay con thạch sùng trong nhà em vậy.

Thieu_iot: Ờ, họ tự tin, hoặc hời hợt, hoặc ngu dốt, hoặc định kiến, hoặc tất cả.

Vương miện: Cũng có thể vì họ yêu thích những thí sinh khác hơn em. Em thấy trước đêm chung kết nhiều người dự đoán một chị tốt nghiệp đại học Ngoại thương sẽ làm vương miện.

Thieu_iot: Nhưng đây là cuộc thi tìm vương miện, chứ không phải cuộc thi truy tìm bằng cấp. Nếu tiêu chí của cuộc thi là bằng cấp thì ta đã xúi mấy ả tiến sĩ bạn ta bay từ bển về đây dự thi rồi.

Vương miện: Chị nói cũng phải. Chị đó số đo gần giống em nhưng kém em tới 7 cm lận. Trong đêm chung kết, chị ấy thể hiện cũng không được tốt. Ngay phần ứng xử cũng không vượt trội hẳn so với một bạn khác. Chị biết không, chị ấy phải chi nhiều tiền cho các kiểu trang điểm trang phục lắm đó, đều thuê riêng thôi à, đều là nhà thiết kế và chuyên gia trang điểm đẳng cấp thôi à.

Thieu_iot: Ờ, mấy ông Hoàng Hải Elie, Kenny Thái thuộc hàng máy chém ở Hà Nội đấy. Nếu nàng đó tốn tới mươi chiếc laptop hay nửa cái ô tô, ta cũng không bất ngờ.

Vương miện: Vậy sao ban giám khảo không chấm chị ấy thành vương miện cho rồi, chấm em làm chi. Em chỉ mặc đồ nhà trồng được hoặc đồ người ta phát đại trà thôi. Trang điểm cũng tự lo lấy hoặc chờ chung với nhiều người nữa… Mà báo chí cũng đánh giá cao chị ấy nữa, em đọc được bao nhiêu bài phỏng vấn riêng, bài ca ngợi một mình chị ấy…

Thieu_iot: Tiêu chí cuộc thi không phải là tìm ra cái vương miện có giá thành sơn phết cao nhất!

Vương miện: Trời, nghe chị nói em vẫn hổng biết tại sao em lại trúng ngôi cao nhất nữa. Hổng lẽ vì em học dốt?

Thieu_iot: Ấy, cái này thì tuyệt đối không! Ta nghĩ ban giám khảo chắc cũng muốn tìm ra cái vương miện nào vừa lấp lánh vừa cứng cáp lắm, nhưng khổ nỗi chả thấy.

Vương miện: Em biết nhiều chị vừa đẹp vừa giỏi, có thể làm chiếc vương miện vừa toả sáng vừa đứng vững, nhưng mấy chị hổng thèm đi thi chị à. Chắc các chị đó không cần được gọi là vương miện cũng có nhiều người ngưỡng mộ, cũng kiếm được nhiều tiền, phải không chị?

Thieu_iot: Ờ, họ đủ khôn ngoan để không đem thân mình ra làm mồi nhắm cho bàn dân thiên hạ.

Vương miện: Em lỡ thi và lỡ trúng giải nên giờ em thành con mực một nắng cho người ta nhậu thật rồi chị ơi. Em mặc cái áo thun may sẵn có in câu “Make love, not war”, người ta cũng chửi. Câu đó là khẩu hiệu nổi tiếng trong phong trào phản đối chiến tranh Việt Nam mà.

Thieu_iot: Ai bảo nàng ngồi buôn chuyện làm lấp mất chữ “Not war” để phóng viên chụp được ảnh, rồi những kẻ vừa dốt tiếng Anh vừa thiếu hiểu biết vừa thiển cận vừa hủ lậu nó trông thấy ảnh…

Vương miện: Thôi, mấy người đó là số nhỏ trên mạng, em cũng chỉ dám tự trách mình lựa áo không cẩn thận... Nhưng còn các báo… Có phải vì họ đói thông tin nên cứ xoáy vô chuyện của em không? Em tâm sự em nhớ con cún ở nhà cũng bị họ lôi ra dè bỉu chê cười, trong khi xã hội còn bao nhiêu chuyện đáng nói, đáng chê cười hơn chuyện em nhớ cún…

Thieu_iot: Những chuyện đáng trong mắt nàng, ta và nhiều người có thể lại không đáng với một số người. Nàng có nghe chuyện vài nhà báo bị vạ vì đưa tin không chính xác về mấy vụ tiêu cực không?

Vương miện: Dạ, em có nghe. Chuyện học bạ giả của em cũng là vụ tiêu cực, nếu sau này làm rõ những tin tức đó là không chính xác, hổng biết có ai bị cách chức, bị bắt giam không chị?

Thieu_iot: Câu này triết quá nàng ạ, ta không kham nổi. Nhưng chuyện học bạ là thế nào nhỉ? Có phải gia đình nàng làm học bạ đẹp để nàng đi du học không?

Vương miện: Cái học bạ giả đó cũng đâu có đẹp. Em thấy học bạ du học của nhiều người phần lớn sửa sang cho lên tám phẩy mấy chín phẩy, vậy mới gọi là đẹp kìa. Mất công làm giả thì phải làm cho đẹp hẳn chớ!

Thieu_iot: Vậy khi dự thi vương miện, nàng có nộp học bạ không?

Vương miện: Thì chị nghe ông trùm vàng bạc đá quý trả lời rồi đó, "trong hồ sơ đăng ký dự thi chúng tôi không đòi hỏi phải có học bạ".

Thieu_iot: Ờ, thôi, không nói chuyện này nữa. Ta chúc nàng vững vàng trước những cơn gió giật để có thể đi đọ vương miện với thế giới.

Vương miện: Trời ơi, em không muốn đi thi thế giới đâu! Em mang tiếng đã ngu dốt lại gian dối, làm sao đại diện cho đất nước - con người - phụ nữ Việt Nam được.

Thieu_iot: Trái lại nàng ạ, ta thấy nàng là một đại diện điển hình. Mà xin lỗi, nàng dẹp ra cho ta cướp cái mic tí! Gớm chết, xưa nay thiên hạ có coi đám vương miện ra cái của nợ gì đâu, nhẹ thì lôi ra đàm tiếu cười cợt, chê rằng “chân dài óc ngắn”, nặng thì gọi là “con ĩ con ò có số có má”, “hàng tuyển cho đại gia”. Đến lúc cần vùi dập đánh đấm hội đồng lại bắt đầu lên giọng rằng vương miện là đại diện, biểu tượng cho phụ nữ Việt, đất nước Việt rồi bảo rằng không xứng với chả không đáng… Xin lỗi nhé, với tình hình kinh tế và dân trí thảm hại như hiện nay, dù có giựt được cái vương miện liên vũ trụ, hình ảnh đất nước và con người Việt Nam cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu đâu, có chăng là tăng được chút sản lượng cô dâu xuất khẩu sang Hàn sang Đài thôi… Ơ, nàyyy, vương miện nàng ơi, chạy đi đâu đấy?

Vương miện: Chị cứ thuyết tiếp đi, em về nhà, em nhớ mẹ.

Trần Thu Trang (Thieu_iot), viết xong khi còn 3 tháng 1 ngày nữa mới tới sinh nhật 18 tuổi của hoa hậu. (Đính chính: Do sai sót kỹ thuật, cụ thể là không đeo kính, em nhìn nhầm sinh nhật hoa hậu Trần Thị Thuỳ Dung, bạn Hương Giang cho em biết thực ra cô sinh ngày 08/02 chứ không phải 08/12. Thành thật xin lỗi độc giả và hoa hậu, cảm ơn bạn Hương Giang).

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend27.html

Tiểu thư Billy

Tác giả: Eleanor H. Porter

Lời người dịch

Eleanor Hodgman Porter, nữ tiểu thuyết gia Mỹ, được biết đến như tác giả của nhiều cuốn sách dành cho bạn đọc nhỏ tuổi. Cùng với Rebecca Sophia Clarke (còn được biết đến với bút danh Sophia May, người được mệnh danh là "Dickens của trẻ nhỏ") hay Laura Ingalls Wilder (tác giả cuốn Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên đã được dựng thành loạt phim truyền hình cùng tên rất nổi tiếng và được nhiều khán giả Việt Nam yêu thích), bà đã đem đến cho văn học thiếu nhi Mỹ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX nói riêng và cho trẻ em trên toàn thế giới nói chung những tác phẩm hay mà cho đến nay vẫn còn nguyên sự hấp dẫn cũng như tính giáo dục.

Tiểu thư Billy là phần đầu tiên trong bộ truyện 3 phần (Tiểu thư Billy, Quyết định của tiểu thư Billy Tiểu thư Billy kết hôn) của Eleanor H. Porter, kể về số phận nhân vật nữ đáng yêu mang cái tên con trai - Billy cùng những thăng trầm cô gặp trên đường đời. Được viết bằng một ngôn ngữ trong sáng dí dỏm, nhẹ nhõm nhưng không kém phần lôi cuốn, cuốn sách rất phù hợp với các bạn đọc trong độ tuổi từ 13 đến 18. Thậm chí, một người có số tuổi gấp đôi 13 như tôi cũng cảm thấy đây là một tác phẩm hay, cần dịch ra tiếng Việt để chia sẻ rộng rãi hơn.Vì thời gian rỗi cũng như khả năng ngoại ngữ của tôi đều hạn chế, bản dịch không tránh khỏi những sai sót hay chậm trễ, rất mong các bạn lượng thứ và ủng hộ.

Trần Thu Trang

Chương 1: Billy biên thư


Năm Billy Neilson mười tám tuổi, Ella Benton, người dì đã nuôi nấng cô từ thuở ấu thơ, qua đời. Bà Benton mất, để lại Billy trơ trọi một mình trên thế gian, quá đỗi đau lòng. Hai ngày sau lễ tang, Billy đã thổ lộ nỗi niềm với ông James Harding ở hãng luật Harding và Harding, người trông nom khối tài sản thừa kế không nhỏ của cô.

- Ông thấy đấy, ông Harding, không còn ai… không một ai… chăm lo – cô nghẹn ngào.

- Thôi nào, cháu của ta, không tệ đến thế đâu, chắc chắn đấy - ông luật sư già nhẹ nhàng khuyên nhủ - Sao ư, còn ta đây… ta chăm.

Billy mỉm cười qua làn nước mắt:

- Nhưng cháu không thể ở với ông.

- Ta lại không nghĩ vậy con ạ – ông già đáp lại – Ta đang nghĩ Letty và Ann sẽ thích cháu ở cùng.

Giờ thì cô gái bật cười thành tiếng. Cô nghĩ về bà Letty, người bị bệnh yếu thần kinh, và về bà Ann, người bị bệnh tim. Và cô vẽ ra cảnh bản thân mình, trẻ trung phơi phới khoẻ khoắn, cố gắng thích nghi với cuộc sống kìm nén âm u ở nhà luật sư Harding.

- Cảm ơn ông, nhưng cháu tin là hai bà không thích – cô phản đối – Ông không biết là cháu ồn ào thế nào đâu.

Ông luật sư nghĩ ngợi áy náy:

- Nhưng, chắc là, cháu yêu quý, cháu còn người thân nào ở đâu nữa chứ? – ông hỏi – Bên ngoại thế nào?

Billy lắc đầu, trào nước mắt:

- Trước nay chỉ có dì Ella thôi ạ. Ông bà ngoại có mỗi dì và mẹ cháu là con, rồi mẹ cháu mất khi cháu mới một tuổi, ông biết đấy.

- Vậy đằng nội thì sao?

- Còn thảm hơn ạ. Cha cháu là con một và mồ côi từ khi chưa lấy mẹ cháu. Cha cháu mất lúc cháu mới được sáu tháng. Sau đó chỉ còn mẹ cháu và dì Ella, rồi chỉ còn mỗi dì Ella, và giờ không còn ai.

- Thế cháu chẳng biết ai bên nội nữa ư?

- Vâng, không còn ai, gần như không còn ai.

- Tức là còn ai đó?

Billy mỉm cười. Sắc hồng khó hiểu hiện ra trên đôi má.

- Vâng, còn một người, một ông, nhưng ông ấy thực sự không phải là người thân bên nội. Dù cháu cũng định viết cho ông ấy...

- Ai vậy cháu?

- Người mà cháu được đặt tên theo ạ. Ông ấy là bạn thân thuở thiếu thời của cha cháu. Ông biết tại sao tên cháu là Billy chứ không phải một cái tên con gái như Susie, Bessie hay Sally Jane rồi nhé. Cha cháu quyết định đặt tên con là William, theo tên bạn thân. Dì Ella bảo khi cháu ra đời, ông khá thất vọng. Mãi đến khi ai đó nảy ra ý gọi cháu là Billy thì cha cháu mới hài lòng, có vẻ ông cũng hay gọi bạn thân là Billy, đại khái thế. Thế rồi giờ cháu là Billy.

- Cháu có biết người này không?

- Không ạ. Ông thấy đấy, cha cháu mất, mẹ và dì Ella thì chỉ biết qua loa. Dù dì Ella bảo mẹ quen vợ ông ấy, bà này rất dễ mến.

- Hừm, được rồi, có lẽ chúng ta sẽ tìm họ. Cháu biết địa chỉ không?

- Ồ, có ạ, trừ khi ông ấy đã chuyển đi. Gia đình cháu luôn giữ địa chỉ. Mấy lần dì Ella từng bảo cháu là hôm nào dì sẽ viết cho ông ấy.

- Người ta tên gì hả cháu?

- William Henshaw ạ. Ông ấy ở Boston.

Luật sư Harding gỡ kính ra và chồm khỏi ghế.

- William Henshaw! Không phải nhà Henshaw ở phố Beacon đấy chứ? – ông kêu lên.


Đến lượt Billy trở nên phấn khích. Cô cũng hăm hở chồm khỏi ghế.

- Ồ, ông biết ông ấy ạ? Tốt quá. Địa chỉ của ông ấy đúng là ở phố Beacon! Cháu biết, vì hôm nay cháu vừa thấy xong. Ông biết không, cháu đang định biên thư cho ông ấy.

- Thư à? Tất nhiên cháu sẽ viết thư cho cậu ấy – ông luật sư nói - Và mình không cần phải tìm kiếm nữa cháu ạ. Ta biết gia đình này nhiều năm rồi. Cậu William này là đồng môn của Ned con trai ta mà. Anh chàng cũng tử tế nữa. Ta đã nghe Ned nói về cậu ta. Nhà có ba anh em, William và hai cậu em, trẻ hơn cậu ấy nhiều, tên là gì… ta quên mất rồi.

- Tức là ông thực sự quen ông ấy. Cháu mừng quá - Billy thốt lên. - Ông biết không, với cháu, dường như ông ấy chưa bao giờ có thật.

- Ta biết về cậu ta thôi chứ không quen - Ông luật sư mỉm cười, sửa lại - Dù ta phải thú nhận là gần đây ta không để ý về cậu ta. Ta sẽ hỏi Ned, chắc nó sẽ biết. Giờ thì về nhà thôi, cháu yêu quý, rồi lau mắt đôi mắt đẹp đi. À, hay là cháu đến chỗ ta dùng trà đi. Ta sẽ gọi về nhà – ông đứng dậy, bước vào phòng làm việc bên trong.

Vài phút trôi qua, ông luật sư trở lại, mặt đỏ bừng và rõ ràng là buồn bã.

- Cháu yêu quý của ta, ta… ta xin lỗi, nhưng… nhưng ta sẽ phải rút lại lời mời - ông thốt ra đầy khổ sở - Các cô em ta chiều nay không được khoẻ. Ann lại lên cơn tim, cháu biết đấy, nó yếu tim. Và mỗi lúc như vậy thì Letty luôn bối rối, rất bối rối. Ờ, ta rất tiếc. Nhưng cháu sẽ thứ lỗi chứ?

- Tất nhiên rồi. Cháu phải cảm ơn ông ấy chứ – Billy mỉm cười, cô nheo mắt tinh quái - ông không phiền chứ, ông Harding, nếu cháu nói là thật may vì chúng ta không phải làm theo kế hoạch, để cháu sống cùng họ...

- Hả? Ờ… ta nghĩ kế hoạch về nhà Henshaws rất ổn - ông vội vã tranh lời - Ta sẽ nói chuyện với Ned, ta sẽ nói chuyện với Ned – ông luật sư nói vậy khi cúi đầu kiểu cách, tiễn cô gái khỏi văn phòng hãng luật.

Tối đó, James Harding giữ lời, hỏi chuyện con trai ông. Nhưng rốt cuộc thì Ned cũng chỉ kể cho ông được tí chút. Phải, anh vẫn nhớ rõ Billy Henshaw, nhưng anh không nghe tin tức gì về cậu ta từ nhiều năm nay, thực ra là từ khi Henshaw kết hôn. Cậu ta hẳn đã bốn chục tuổi, Ned nói, nhưng cậu ta tốt tính, một anh chàng tốt tính đặc biệt. Chắc chắn cậu ta sẽ tỏ ra dễ chịu và sáng suốt khi biết chuyện về người trùng tên mồ côi. Ned đảm bảo về chuyện đó.

- Tốt quá, bố sẽ viết cho cậu ta - ông James Harding quả quyết - Mai bố sẽ viết cho cậu ta.

Ông đã viết, nhưng chậm hơn Billy một bước. Ngay lúc ông nói câu này, Billy đang ở trong căn phòng nhỏ hiu quạnh ở đầu kia thị trấn, trải xuống bốn trang giấy dành cho “Chú William kính mến”, lòng khao khát một mái ấm gia đình.

(Hết chương 1, đón đọc chương 2)

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/ttb1.html

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Trên đỉnh dốc

Cười mà chát

Bạn đang vào mục Góc đọc sách trên www.sachcuatrang có nghĩa là bạn cũng khá quan tâm đến đời sống văn học nước nhà, nhỉ. Vậy thì chắc hẳn bạn đã một lần nghe đến tên cuốn sách đoạt giải B cuộc thi tiểu thuyết của Hội nhà văn Việt Nam, cuốn Tìm trong nỗi nhớ. Chẳng rõ do một cái duyên xoay vần nào đó, tôi lại đánh bạn với hai người cháu họ của tác giả. Hai người bạn này có chất ngộ nghĩnh hài hước rất chung mà cũng rất riêng trong cả ngôn ngữ nói lẫn viết. Tôi có ý thắc mắc thì một chị giải thích phong cách ấy có được là nhờ “gia truyền”. Tôi vẫn nghĩ chị đùa, cho đến khi tôi đọc tác phẩm mới của cô Mai, tiểu thuyết Trên đỉnh dốc

Toạ lạc ở nước Pháp, trong một thành phố biển, trên đỉnh dốc phố Cối Xay - một phố nghèo ngoại ô hun hút gió, ngôi nhà ấy được gọi là Nhà Coldy. Đó là một tập hợp những khu căn hộ ọp ep trong diện quy hoạch treo được bà chủ tên là Coldy thu vén cho thuê với giá “sale off” 25-30%. Những ngôi nhà tồi tàn với những trang bị lỗi mốt, xấu xí và hỏng hóc ấy là nơi dùi mài kinh sử những con người ưu tú đến từ đất nước hình chữ S bên kia lục địa Âu Á.

Họ là những giáo sư tiến sĩ hay bét nhất cũng sắp là thạc sĩ, toàn mầm non trí thức lãnh đạo cho các ngành khoa học mũi nhọn của nước nhà trong tương lai cả. Giáo sư Trường, đi Tây nhiều, giáo điều, cứng nhắc. Phó giáo sư Cao, khái tính, gàn dở, thiệt thòi. Khang, gày, vĩ nhân tỉnh lẻ. Thuỳ, xấu, đạo đức vênh váo. Sơn, lồng lộng tri thức. Thái, nhạt nhoà tính cách. Thư - em gái Thái, lỡ một lần đò quay sang viết văn. Các nhân vật ở nhà Coldy tưởng như một tiểu đội trí thức ô hợp hoá ra lại liên quan mật thiết với nhau bằng các mối dây chằng chịt trong một giới khoa bảng nước Việt không lấy gì làm rộng lớn. Ông Cao bị bố Sơn trù dập, Thái là người kế vị bố Sơn ở trường, Thư em gái Thái sang dự hội thảo rồi yêu Sơn lại viết truyện đả kích bố Sơn...

Qua những mối quan hệ đan cài này, bạn đã thấy câu chuyện có tí hấp dẫn nào chưa? Chắc là rồi nhỉ! Nhưng theo tôi, đó chưa phải là thứ hấp dẫn nhất trong truyện, thứ hẫp dẫn hơn là giọng văn chế nhạo và châm biếm cùng những thực trạng mà thứ giọng ấy kể cho chúng ta. Bao nhiêu thói tật thiển cận, bảo thủ, ham hư danh, thậm chí đạo đức giả của các bậc trí thức nói riêng và của cả một xã hội ham chuộng những thứ lễ nghi, hình thức, phô trương và nặng nề, ồn ào và sáo rỗng được phơi bày trong từng trang sách.

Từ chuyện tiến sĩ hữu nghị (luận án khoa học nhưng các giáo sư nhận xét chỉ toàn tuyên dương tinh thần chống Mỹ) thời khối xã hội chủ nghĩa còn vững chắc đến chuyện đóng mấy trăm USD để có tên trong những cuốn sách lưu danh đại loại như “100 bộ óc vĩ đại của thế kỷ” hay “50 nhà khoa học ưu tú” xuất bản hàng năm ở Mỹ đầu thế kỷ 21. Từ chuyện cụ tổ đỗ tiến sĩ, bố là giáo sư thì con cháu không được phép làm thợ may hay doanh nhân đến chuyện thầy giáo lạm dụng vị thế để gạ tình... Tất cả được kể bằng một giọng rị mọ đầy tính thống kê khoa học, và ôi thôi là châm chích. Với tư cách là người ưa thể loại văn trào lộng, lại hàng ngày hàng giờ được nghe, được chứng kiến những cảnh bức xúc của chuyện học hành thi cử, tôi đã hơn một lần bật cười và (nói vô phép các bạn) vỗ đùi đen đét khi đọc Trên đỉnh dốc.

Với tư cách là một người chuyên môn bán văn, tôi có thể tỉnh táo và thẳng thắn mà phát biểu: Trên đỉnh dốc là một cuốn sách khó bán chạy. Cái tên không đủ tính mời gọi. Bìa không đủ tính hấp dẫn. Giọng văn và cấu trúc truyện bắt người đọc phải động não tương đối để xâu chuỗi. Đoạn kết lại còn hơi hụt hẫng, không có được cái dữ dội bùng nổ mà người đọc rất mong đợi. Thói đời, sau khi đã đọc đến hai phần ba truyện đầy những tình huống kết án ngấm ngầm thì người ta muốn có một phiên toà oanh liệt. Nhưng cuối cùng, chắc bởi tác giả là một phụ nữ cần yên thân nên thay vì đưa ra một bản án đích đáng làm thoả mãn nỗi bất bình đã dồn nén từ đầu truyện của độc giả lại quàng cho cuốn sách một cái kết gần như sự tha bổng đầy ấm ức khiến người đọc nóng tính như tôi đâm ra bứt rứt.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, biết đâu trong xã hội vẫn đầy rẫy những điều chướng tai gai mắt như hiện nay, cái trạng thái lưng lửng đầy chua chát như thế mới chính là thứ làm nên cuộc sống!

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/breview5.html

Ở lăng Tự Đức

Vết thời gian đọng xanh những mảng tường
Tôi nhón tay chạm vào làn bụi mỏng
Con nhện gà gật, sợi tơ đưa võng
Ngói xô

Chiếc thang gỗ thò chân xuống làn nước xanh xanh ngái ngủ
Hàng cột im lìm quan sát
Mặt trời ngó xuống
Cúi đầu, sen.



Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/poems1.html

Phải lấy người như anh - những gì tôi thích

Tác giả: Khoa Nam

Cảm xúc xoay quanh cuốn sách của tôi cũng không nhiều. Một cuộc sống gần gũi, một cái gì đó mà có thể với tôi, tôi hiểu những gì mà tác giả đề cập. Tôi không ngạc nhiên, thấy yêu quý cuộc đời này hơn. Tôi thích đọc những đoạn về nhiếp ảnh, kĩ thuật chụp, lấy khung hình, ánh sáng, tốc độ... Những cái này làm tôi thấy thú vị. Chỉ những ai hay và thích cầm máy mới cảm nhận được. Tôi cũng không biết viết ra thành lời những điều đó. Hiểu biết của tác giả về "Con ong" cũng làm tôi thấy thích thú. J'aime beaucoup La Vespa, aussi.

Văn phong tả cảnh hay, không nhàm, có cái gì đó gấp gấp trong cơn bão ở Sapa. Có chút hời hợt, thẳng thắn về chuyện tình dục. Tả rất thực. Tâm trạng thực. Nhưng đoạn làm tôi thích nhất lại là khung cảnh Hội An. Cái mưa buồn buồn, cái con phố hiu hắt. Những ngôi nhà cổ, và giàn hoa buông. Tâm trạng con người cũng ủ dột theo cơn mưa héo hắt. Một cuộc sống xoay quanh những con người yêu nghệ thuật, họ lãng mạn, họ có cái nhìn tẻ nhạt trước những người mọt sách, hay cái vẻ khinh khỉnh trước kiểu ăn chơi thời thượng như Phương.

Cốt truyện không mới, đời thường, nó đặc tả được cái nham hiểm và thói đời của một bộ phận, tầng lớp xã hội. Có một đoạn, tôi đọc, tôi hơi bực lây theo tác giả, là đoạn Thái Vân hậm hực khi mẹ người yêu mình coi khinh và xỉa cái ánh nhìn dè bỉu trước cô gái tỉnh lẻ, nghèo hèn. Với bà, tầng lớp của bà, con bà phải lấy những cô gái con nhà tương đương như nhà Nhu. Những con người đáng thương được nuông chiều trong lụa là, biết cách tiêu tiền và hợm hĩnh nhìn thiên hạ chỉ là lũ mọi dơ bẩn. Bỗng dưng tôi nhớ tới cuốn "Tự nhiên như người Hà nội", tôi nhớ cách giải thích về nguồn gốc Hà nội, người Hà nội, thế nào là kẻ chợ... Còn Vân, Vân cũng kiếm tiền và sống lương thiện đấy chứ! So với khối người, cô còn hơn họ chán! Tuy thế, cũng sẽ có kẻ chỉ gọi cô là con đĩ, một con đĩ có học.

Tôi thích nghệ thuật khắc tả tâm trạng bằng ngôn từ chuốt rũa của tác giả. Nó như những bức kí họa vội, nhưng đầy màu sắc và đanh nét.
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/plnna-review5.html