Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2007

Những câu hỏi xác nhận

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/shortstory1.html
Người yêu cũ chia tay đã ba năm sau khi thấy nàng trở thành người nổi tiếng bèn tìm đến bày tỏ một số tình cảm chôn kín lâu nay. Anh lịch sự quan tâm đến cảm xúc của nàng bằng những phương tiện liên lạc nhanh gọn nhất.

Tin nhắn: Nếu em không phiền, anh gọi điện cho em được không?
Lại tin nhắn (sau khi nàng không nhận điện thoại một vài hôm): Anh nhắn tin thế này chắc không làm phiền em chứ?
Tiếp tục tin nhắn: Anh xin lỗi, gọi em như thế này làm em không thoải mái phải không?
Vẫn tin nhắn (sau khi nàng trả lời câu trên vài phút): Anh muốn hỏi thêm một chút thôi, bản thân việc anh còn liên lạc với em cũng làm em khó xử phải không?

Nàng thở dài. Giá ngày xưa trước khi dứt tình, anh cũng hỏi đi hỏi lại như thế!

Giấc mơ sau khi giá xăng tăng

Mùa đông, hàng bia hơi vắng khách, em đang ngồi đờ đẫn nhìn đĩa lạc rang húng lìu gia truyền đời đầu nhạt hoét và cốc bia Hà Nội pha nước lã đắng nghét, chợt nghe một câu “Má nó” lạ tai vang lên sau lưng. Quay lại thì thấy một cụ già tầm thất thập (cái tuổi nay cũng chả hy lắm) chống ba-toong, trước mặt cũng đủ lệ bộ bia kèm lạc y hệt bàn em đang phẩy mấy mảy vỏ lạc, lắc đầu ngao ngán.

Em: Lạc chán quá, ông nhỉ!
Ông cụ: Ờ, hồi xưa qua bán ngon hơn nhiều. Mới đó mà đã sáu mươi năm… Em nhỏ đi một mình thôi hả? Lại ngồi với qua cho dzui… Em tên họ là chi, nhà ở đâu, học trường nào?
Em: Dạ, cháu tên Trang, họ Trần, nhà ở gần đây, cháu thất học lâu rồi.
Ông cụ: Ừa, qua cũng thất học lâu rồi, đi bán đậu phộng rang. Qua họ Lê, thứ bảy nên ba má gọi là thằng Tám. Trước qua ở trỏng, Thị Nghè - Sài Gòn.
Em: Cháu hỏi khí không phải, ông có phải anh hùng Lê Văn Tám trong sách không?
Ông cụ: Ừa, là qua đó.
Em: Cha mẹ ơi, trong sách nói ông thành ngọn đuốc sống đốt kho xăng rồi cơ mà?
Ông cụ: Xăng đắt vậy ngu gì qua đốt! Nguyên kho cả chục ngàn lít, lấy đem bán thu lời nhiều hơn chớ.
Em: Nhưng mà...
Ông cụ: Nhưng mà… sao? Em thấy qua nói không đúng hả?
Em: Dạ không, ông nói đúng, đúng lắm ạ. Xăng mới tăng giá, đắt lòi mắt, rồi thể nào các khoản khác cũng đú theo cho mà xem. Cháu đang tính nghỉ uống bia bù tiền cho xăng. Nhưng mà… ông đem xăng thời An Nam thuộc Pháp ra bán với giá của thời Việt Nam độc lập và hội nhập, cháu nghĩ ông… ăn hơi dầy!
Ông cụ: Dầy chi mà dầy. Qua chịu lỗ bao lâu, rồi chi phí bảo dưỡng bồn bể (cái bồn và cái bể chớ không phải cái bồn bị bể)... Em phải hiểu và thông cảm cho qua. Giá dầu thế giới tăng, giá xăng nhập khẩu tăng, giá xăng ở các nước quanh nước ta cũng mắc thí mồ, qua mà bán với giá rẻ là phát sinh buôn lậu ngay. Tụi hải quan, biên phòng chống buôn lậu không nổi lại đem qua ra quy kết tội lỗi cho coi.
Em: Vầng, cũng phải. Thế sao ông không bán cho nước ngoài thu ngoại tệ đàng hoàng? Ông là liệt sĩ, à nhầm, ông vẫn sống, là người có công, chắc sẽ được giảm thuế.
Ông cụ: Tư bổn nước ngoài nó khôn quá trời em ơi, nó đâu có chịu mua xăng khi giá cao. Nó canh me mấy lúc giá thấp, ký hợp đồng, rồi tới hồi giá cao nó bắt mình giao hàng theo hợp đồng đã ký. Nông sản, khoáng sản này kia cũng vậy, buôn bán ì xèo à.
Em: Chẹp, giá mà mấy công ty nhập xăng dầu của mình cũng giỏi dự đoán thị trường và có kế hoạch ký hợp đồng như người ta…
Ông cụ: Dự đoán thì cũng có. Đến qua với em thất học còn biết giá xăng dầu sẽ tiếp tục leo thang nữa là dân mần ăn kinh bang tế thế. Còn cái vụ ký hợp đồng… cái vụ ký hợp đồng… cái vụ ký hợp đồng…
Em: Khó thực hiện hả ông?
Ông cụ: Hổng phải khó thực hiện! Nói nhỏ với em nha, tới qua đây hổng có làm gì cái kho xăng mà “mấy ổng” còn dựng lên thành đuốc sống thì ba vụ hợp đồng hợp thiếc đó đâu có khó. Cái khó là ở chỗ này này.

Ông cụ nhấc ba-toong lên gõ vào thái dương rồi nhìn xuống chân cười cười. Em mụ mị cúi đầu xuống theo cái nhìn của ông, thế là vập cằm vào mặt bàn, choàng tỉnh. Dưới chân em, đống vỏ lạc ẻo lả bị gió thổi, dạt thành nét gì từa tựa chữ Tâm.

Chủ nhật đầu tiên sau khi giá xăng tăng lên mức 13.000, 25/11/2007

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2007

Đến quán Yoko (*), bắt gặp


Nhân vật nữ
Ngồi quay lưng lại phía đám đông
Quay lưng và cúi đầu
Quay lưng với nhạc Beat và những ly nước nhiều màu
Quay lưng với khách và những điếu thuốc họ đang hút
Cúi đầu với giấy bút
Và tiền.

Thỉnh thoảng có người đến bên
Chỉ làm chỗ cô đã tối lại bớt sáng.

(*) Một quán café nhạc sống trên đường Nguyễn Thị Diệu, Sài Gòn.

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2007

Nhật ký tình yêu TIO - các lần xuất bản

Nhật ký tình yêu TIO được công ty Thiên Thạch liên kết với Nhà xuất bản Mỹ thuật xuất bản lần đầu vào tháng 3/2006. Cuốn sách được trình bày minh hoạ công phu với các tranh vẽ của Hàn Quốc và được đóng gói thành một bộ quà tặng bao gồm túi, thiếp, sổ và sách. Giá bán 50.000 VND của bộ quà tặng này không thực sự phù hợp với số đông độc giả của tôi, những người còn khá trẻ và đa phần chưa kiếm ra nhiều tiền.



Đến tháng 12/2006, Nhật ký tình yêu TIO được công ty Bách Việt liên kết với Nhà xuất bản Hội Nhà văn tái bản. Lần này, cuốn sách được in đơn giản và gọn nhẹ hơn rất nhiều, hoàn toàn không có bất cứ phụ kiện nào.. Thời điểm phát hành sách gần trùng với dịp lễ Giáng sinh nên bìa sách có màu đỏ đặc trưng của Noel. Tranh minh hoạ Hàn Quốc được thay bằng một bộ tranh minh hoạ do tôi tự vẽ. Và thay đổi đáng kể cuối cùng là giá tiền, Nhật ký tình yêu TIO tái bản có giá rẻ hơn rất nhiều: 18.000 VND.



Nguồn: http://sachcuatrang.com/nkty.html

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2007

Đọc Búp bê Bắc Kinh

Nguồn: http://sachcuatrang.com/breview1.html

Em trẻ, em điên cuồng ngây dại, em viết tiểu thuyết

Một người bạn đã đề tặng câu đó vào cuốn sách mua tặng tôi. Đầu tiên thì tôi, hí hửng, nghĩ rằng chị muốn nói đến tôi, người được tặng sách. Nhưng hoá ra chả phải, chị muốn nói đến cái cô Xuân Thụ bên Trung Quốc.

Xuân Thụ là một cái cây mùa xuân yếu đuối và dễ tổn thương. Cô gái tuổi teen no đủ về dinh dưỡng dẫn đến sinh lý phát triển sớm đem thân thể trải ra lần lượt cho những người bạn trai kém tử tế khoác cái mác trí thức nghệ sĩ lý tưởng cao siêu chưa gặp thời nhưng cuối cùng đều giống nhau ở một điểm: không có lấy vài tệ cho bạn gái đi xe bus về nhà sau khi đã “vặn vẹo” với nhau chán chê trong chăn bẩn. Một học sinh có chút năng khiếu văn chương, đọc nhiều thuộc nhiều nhớ lắm, có bài đăng trên tạp chí xanh đỏ và luôn cảm thấy mình đứng trên chúng bạn, đầu óc suy nghĩ ngày càng trở nên quá phức tạp đối với các bậc phụ huynh. (Này, các bạn có thấy hơi giống tôi không?) Thế giới xung quanh Xuân Thụ là một thế giới băng giá, như chính cái tên mà cuốn sách mang trước khi được gọi là Beijing Wawa để ăn theo Shanghai Baobei.

Một ngôi nhà có đủ bố mẹ và em nhưng ông bố thì quá bận rộn làm cán bộ, bà mẹ thì quá nhu nhược, đứa em chỉ được nhắc tới hai lần. Lần thứ nhất ta biết nó là con trai, lần thứ hai ta biết nó được thiên vị, nuông chiều cung phụng hơn chị nó. Một ngôi trường với toàn những lề lối nội quy kỳ quặc kiểu như cấm học sinh trường khác đến trường đưa đón (nếu không phải học sinh mà là đại gia lớn tuổi hay nghiện hút bỏ học thì chắc là được), không được mang các loại sách khác sách giáo khoa đến trường, không được ra ngoài mua thức ăn… thậm chí mấy thứ như kiểu răn dạy cung cách ăn mặc đi đứng cư xử còn được phổ thành thơ học thuộc lòng đến lộng óc. Còn thế giới bên ngoài gia đình và nhà trường thì tràn lan McDonald, KFC, siêu thị sách báo đĩa poster, trung tâm mua sắm, bar, night club, rock show, alternative show, punk show với những cái đầu tóc nhuộm… tóm lại là một thế giới ăn sẵn và hưởng thụ.

Tôi đọc một mạch không nghỉ, hơi trúc trắc một chút nhưng về cơ bản là khá nhanh. Xuân Thụ viết có gì đó tương tự như Nguyễn Thế Hoàng Linh trong Chuyện của thiên tài, cũng một hình tượng thanh niên đô thị thời đại như vậy. Nhưng Xuân Thụ hơn Hoàng Linh ở chỗ là cô không cố làm ra vẻ hằn học với cuộc đời. Dù có cực kỳ nhiều chỗ chửi rủa miệt thị cay đắng và cục cằn, nhưng những sự tức giận đó của Xuân Thụ đều có đối tượng là cá nhân, chứ không phải là đám đông hay xã hội như Hoàng Linh có lẽ đã cố tình gán.

Trong cuốn sách, tôi thích nhất là những đoạn tả cảnh. Nếu cắt riêng chúng ra để đọc, có thể ai đó sẽ liên tưởng tới khung cảnh trong truyện Tốt tô chan, những hàng cây ngập trong nắng hay bầu trời trong xanh, cái nhìn của cô gái-trẻ thơ chỉ còn trong trẻo khi hướng tới thiên nhiên. Và có những đoạn, cái kiểu kể hồn nhiên của Xuân Thụ khiến người đọc cảm thấy buồn cười chút ít. Nhất là đoạn nhân vật trình bày bài luận trước lớp nói về những thiên tài tự sát, dẫn ra hàng loạt tên tuổi như Khuất Nguyên, Lão Xá, Van Gogh, Hemingway rồi trích cả lời Lỗ Tấn, minh chứng lập luận rất chặt chẽ…, cả lớp ngồi dưới há hốc mồm xong rồi vỗ tay rầm rầm. Đến lúc ra về, một bạn ra vỗ vai khen: “Đằng ấy khá lắm, biết được chừng đấy tên danh nhân, tớ thì biết mỗi Lỗ Tấn”.

Hình như là bài bình luận này vừa lan man vừa ngớ ngẩn. Có thể vì tôi bị người bạn tặng sách tác động, cũng có thể vì tôi đã vận dụng hết cái sự trẻ, nông nổi và điên rồ của mình để đồng cảm với tác giả. Nhưng phải nói là tôi cũng thấy nó hay ho ra phết. Câu kết luận của tôi: Búp bê Bắc Kinh không hẳn là một tiểu thuyết, nên gọi nó là một mảnh tươi rói của cuộc sống thì đúng hơn, cuộc sống ở đây diễn ra ở thủ đô một nước Trung Hoa đang phát triển quá nóng. Nhịp tăng trưởng cũng như nhịp sống đều quá gấp, các giá trị cũ kỹ không theo kịp. Và giới trẻ thì cứ như những con búp bê, bên ngoài giống nhau y hệt và trơ trơ vô cảm, bên trong thì hoàn toàn trống rỗng. Oh, sh-t! (*)

(*) Kiểu nói tục thường thấy trong tác phẩm.