Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007

Duỗi một chút với Hanoi Bulgogi

Nguồn: http://sachcuatrang.com/weekend4.html

Một trong những thú vui của em là ăn. Một trong những thú vui của thú vui của em là ăn món ăn do chính mình nấu. Mà đã nấu thì phải có bếp. Túm lại, em hơi bị giống bạn Mikage nhà bác Banana Yoshimoto, thích bếp. Của đáng tội, đọc cái truyện Kitchen của bác Banana, em vừa ngáp vừa giở, chỉ nhăm nhăm canh đến những đoạn tả bếp với thứ ánh sáng ấm áp và các thứ máy móc dụng cụ sáng choang. Hồi chưa thất nghiệp (và chưa viết văn, tất nhiên) em ăn cắp thời gian ở văn phòng gúc[1] rồi góp được nguyên một thư mục toàn ảnh nội thất nhà bếp xịn mịn màng. Ngày ngày ngắm ảnh rồi nhìn lại thực tế căn bếp chật chội tối tăm long vôi lở vữa nhà mình, em rất lấy làm buồn. Giờ, nỗi buồn càng trĩu nặng vì bếp nhà em không chỉ có bồ hóng và nấm mốc mà còn có chuột, gián, kiến, nhện, ốc sên. Cuộc xâm lăng nhuốm màu mục nát này cộng với việc cơ quan mẹ em gần chợ và có chỗ đun nấu khiến em mất hẳn thói quen ở lâu trong bếp. Tất cả những việc em làm trong bếp bây giờ chỉ là cắm nồi cơm điện và bày mâm bát hoặc đun nước sôi và bóc các gói đồ ăn liền.

Ờ, em rào đón thế đã đủ để các bạn thông cảm cho việc em ăn hàng như mỏ khoét chưa nhỉ? Nếu chưa đủ thì em xin phép nói thêm là khi đi ăn hàng em rất thích chọn quán nào mà mình được tham gia vào công đoạn chế biến một tí, cho đỡ nhớ và đỡ quên kỹ năng làm bếp ấy mà. Từ trước tới nay, em tưởng thoả mãn được yêu cầu nhớ-quên này chỉ có các quán lẩu (trừ lẩu nấm - nhà hàng lẩu nấm A. ở Hà Nội phục vụ tận bát, có lẽ thiếu mỗi công đoạn đút từng miếng cho khách thôi). Nhưng hoá ra việc Việt Nam gia nhập WTO và việc các đài truyền hình nhập ồ ạt các phim Hàn Quốc đem lại nhiều lợi ích nhỡn tiền hơn em tưởng. Trong cái độ "ngô đồng nhất diệp lạc thiên hạ cộng tri thu"[2] này, một loạt quán bung ra các vỉa hè phố cổ Hà Nội, phục vụ một món ăn mới lạ: Thịt bò nướng (nghe đồn là) kiểu Hàn Quốc.

Kể ra, nếu chỉ nhìn hình dáng thì cái món nướng bán ở vỉa hè này cũng giống món Bulgogi hay Pulgoki hay Pulkoki nhan nhản trong phim Hàn ra phết. Thịt bò sống nhăn nhé, thái mỏng ướp gia vị nhé, nhóm bếp nhé, bắc một cái chả biết gọi là chảo hay là vỉ lên, khách thấy miếng thịt nào đẹp trai thì đi mà gắp nhé, thả vào chảo/vỉ nhé, khói lửa nghi ngút nhé, một lúc chin chín thì lấy ra, xã giao làm hàng thì đùn đẩy cho nhau một tí rồi xực, không thì mạnh ai nấy xơi luôn nhé. Còn nội dung thì dĩ nhiên không giống lắm. Thịt bò trong món Bulgogi được ướp xì dầu, dầu vừng, vừng, tỏi và rượu (chắc là Soju - thứ rượu bán được đến ba tỷ chai một năm ở Hàn Quốc), khi nướng xong phải lót một lớp rau diếp và lá vừng rồi mới nhập khẩu. Còn món bò của ta thì giản tiện hơn, ướp bột canh Hải Châu dầu ăn Tường An hành tỏi thông thường thôi, nướng xong cũng chả cần rau lá gì, chấm qua tí muối tiêu vắt nước quất là nhập tràng luôn! Thịt bò nướng vừa tới mềm mềm, hành tây nướng kèm ngọt ngọt, quất và ớt chua cay, viết đến đoạn này không hiểu sao lưỡi em nó cứ giãy giãy.

Mùa lạnh đang mon men đến, cái món nướng bắn mỡ xèo xèo thơm điếc mũi ấy hút khách không chịu được. Nguyên một đoạn phố Mã Mây tắc lại vì xe để tràn ra lòng đường (vỉa hè dành cho người và bò rồi còn đâu), tốp nào chậm chân đến sau thì cứ đứng đấy, hít khói xe với khói bếp, chờ nhà hàng xếp chỗ. Cả chủ cả nhân viên đều trong độ tuổi tiềm năng làm bạn đọc của Trần Thu Trang nhưng không còn mắt nào mà để ý nổi những xe Vespa, máy ảnh Canon 300D với lại chuyện phải lấy người như anh nào trong số các anh đẹp trai lồng lộng đến ăn, chỉ xăng xái hò nhau đi thay viên cồn khô cho khách phía này, lấy nước chấm không ớt cho khách mé kia, bưng hoa quả ăn kèm cho khách bên nọ. Ngay cả bà bán hàng nước bên cạnh cũng không thể ngồi im xem náo nhiệt mà tự nguyện biến mình thành hướng dẫn viên ẩm thực, xắn tay thò đũa tận nơi thị phạm cách bày biện chảo/vỉ nướng và nhắc khách ăn cà chua vào cho đẹp da. Bà nhắc nhiệt tình đến nỗi có khách da đẹp lắm rồi cũng phải gắp miếng cà chua lên để được yên thân.

Sau khi lặc lè đứng dậy và trả đâu bảy chục ngàn cho suất hai người ăn no đẫy, thấy cô chủ thông báo là quán sắp chuyển khỏi địa điểm chật chội này rồi, tự dưng em lại thấy tiêng tiếc. Tới chỗ mới tức là chia tay “ẩm thực guide” à? Rồi đây ai sẽ quan tâm đến làn da em? Ai sẽ làm đối tượng để em quan sát và xây dựng mẫu nhân vật phiền toái thích xen vào chuyện riêng tư của người khác? Nhưng mà thôi, đoạn phố này gần công an phường quá, đang ăn thấy các ông mặc sắc phục hằm hằm ập tới thu xe phạt tiền thì mất ngon, lại tốn công giằng co xin xỏ rồi thêm ức chế, chuyển là phải rồi. Giờ em chỉ mong hàng quán chuyển dịch ổn định xong mà giá vẫn giữ nguyên ở mức mềm y như miếng thịt bò em vừa ăn thôi, để em còn cầm nhuận bút viết văn đi ăn cho đỡ nhớ và đỡ quên kỹ năng nấu nướng.

[1] "Thuật ngữ chuyên môn" chỉ việc tìm kiếm bằng Google.com

[2] Ngô đồng một chiếc lá rơi/Thiên hạ cùng biết rằng trời vừa thu - câu ngạn ngữ Trung Quốc được Vũ Bằng đặt cho chương Tháng 8 của Thương nhớ mười hai.

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2007

Phải lấy người như anh - Hỏi và đáp

Hỏi: Trong truyện có các đoạn miêu tả cảnh Hà Nội, Sapa và Hội An, vậy tác giả là người ở đâu?

Đáp: Tôi là người Hà Nội yêu Sapa và Hội An (cũng như một số nơi khác)

Hỏi: Trong truyện có các đoạn miêu tả tình cảm nam nữ rất... cặn kẽ, quan hệ nhân vật Thái Vân cũng rất phức tạp, vậy tác giả hẳn đã từng trải qua tất cả những chuyện như vậy?

Đáp: Nếu ngày mai tôi viết về một cái chết nào đó, tôi có phải chết không?

Hỏi: Những câu hát của Thái Vân rất hay nhưng ngoài đời không biết có bài này không? Nếu có thì tên là gì?

Đáp: Những câu hát của Thái Vân được lấy từ một bài dân ca Trung Quốc, tên tiếng Trung của nó là 天不下雨天不刮风天上有太阳 (Thiên bất hạ vũ thiên bất quát phong thiên thượng hữu thái dương). Sau đây là phần lời tiếng Việt:

Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời

Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?

Nữ: Trái tim em có ước mơ.
Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.
Đêm đêm ngước nhìn trăng, mơ có anh bên cạnh
Hoa trên mặt đất nở vì ai, uyên ương dưới nước thành đôi vì ai.
Gió cuốn chiếc khăn tay bay về đâu
Gió cuốn khăn bay về bên anh.

Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua.
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?

Nữ: Người trong mộng của em, anh khờ quá đi thôi, cớ sao anh không tinh ý.

Nam: Người trong mơ của anh, em làm sao biết được anh thao thức canh thâu.

Nữ: Muốn yêu anh nhưng e thẹn không biết nói với anh ra sao.

Nam: Muốn tìm em hỏi nhưng lại không đủ can đảm.

Nam: Trời không mưa, trời không gió, trên trời có mặt trời
Em không mở miệng, em không nói, em đang nghĩ gì vậy?
Mặt trời lặn rồi mặt trăng lên lại một đêm dần qua
Khi nào anh mới có mặt trong giấc mơ của em?

Xin cảm ơn các chị Minh Đức, Như Khuê và Thuỳ Trang vì đã giúp tìm kiếm và dịch nghĩa bài hát này.

Nguồn: http://sachcuatrang.com/plnna-faq.html

Phải lấy người như anh - Trích đoạn

Hai người bắt đầu sải những bước chân ngược dốc, họ sắp kết thúc cuộc dạo chơi gió bụi theo đúng nghĩa đen và giấc ngủ chắc đang đợi ở cuối đường. Thanh nhìn đồng hồ trên điện thoại, 02:10 AM. Nhìn xuống bắp chân rung rung theo mỗi bước đi lúc nào cũng có vẻ nhún nhảy vui tươi của Vân, Thanh bỗng buột miệng hỏi:

- Vân có hạnh phúc không?

- Ngay lúc này thì có.

Bước chân phía sau Vân dừng lại. Nàng xoay vai ngoái nhìn. Tối quá, chỉ thấy hình dáng, chẳng rõ đường nét và cũng chẳng thấy những cảm xúc. Nàng gật đầu với vẻ quả quyết nhất, giọng bình thản lạ lùng:

- Đúng thế đấy. Bây giờ tôi đang hạnh phúc.

Nàng tiếp tục quay đầu rảo bước, Thanh im lặng đi phía sau. Nàng bước lên bậc cửa nghe giọng mình lẫn vào trong gió như tiếng gọi hồn từ cõi âm u:

- Thanh chưa từng… biết sex?

- Chưa.

- Tại sao?

- Tôi không thích.

- Đáng tiếc!

Hai người đã vào đến nhà, cảm giác ấm và an toàn thật dễ chịu. Vân cúi xuống bấm khoá, chiếc khoá han gỉ, nàng cắn môi bấm mạnh:

- Thật tệ, đêm nay tôi thấy cần đàn ông. Và tôi đã nghĩ đến Thanh.

Nhìn Thanh im lặng đi về phía cầu thang như chạy trốn, nàng nhếch một nụ cười cay đắng. Hẳn anh ta đang ghê tởm loại đàn bà nói toạc mọi việc thầm kín ra miệng như nàng. Nàng chậm chạp cất chìa khoá rồi đi mò mẫm trong bóng tối. Chẳng có gì phải vội vàng trong cái đêm quá nhiều tâm trạng này.

Một ánh sáng lờ nhờ rọi trên những bậc thang, Thanh đứng sừng sững ở chiếu nghỉ, nhìn xuống phía nàng với một vẻ trầm lặng. Nàng bước nhanh và không nhìn vào mặt anh ta. Lên đến chiếu nghỉ, nàng lách người tránh. Một bàn tay đàn ông dày ấm giữ lấy tay nàng:

- Có thật là Vân nghĩ đến tôi không?

Vân không trả lời, nàng rút tay ra và tiếp tục bước lên. Theo mỗi bước chân nàng là quầng sáng của chiếc điện thoại sắp hết pin, yếu ớt và hiu hắt.

...

Cocktail cho tình yêu - Lời nói đầu thứ hai

Sau khi viết Cocktail cho tình yêu, đưa lên một số forum nhỏ trên mạng và được các bạn đọc “nương tay” đón nhận, tôi nhặt ra một vài nhân vật mà tôi cho là đặc sắc trong truyện để bắt tay vào viết tiếp tiểu thuyết thứ hai, Phải lấy người như anh. Đầu tháng 3 năm 2006, vì một vài lý do cả chủ quan lẫn khách quan, tác phẩm hoàn thành sau ấy lại được xuất bản chính thức trước. Thật may, cuốn sách đã được khá nhiều bạn trẻ tìm đọc và không ít bạn đồng cảm. Nhờ vậy, tôi thu được những thành công ban đầu trong sự nghiệp viết lách, cảm thấy tự tin vào khả năng của mình hơn, đồng thời cũng trở nên bận rộn và nhiều dự định hơn. Tôi không có đủ thời gian để đọc lại Cocktail cho tình yêu với con mắt nghiêm khắc. Mãi tới cuối năm 2006, khi Nhà xuất bản Lao động và Công ty Truyền thông Dân Trí cho tôi cơ hội để đưa cuốn tiểu thuyết viết vội này đến với các bạn một cách chính thức, tôi mới thực sự bắt tay vào biên tập nó. Thật khó tin rằng chỉ mười mấy tháng trôi qua kể từ khi hoàn thành mà nhiều thứ tôi nhắc tới trong truyện đã có phần lạc hậu rồi. Dù sao, cái quan trọng nhất là tình yêu thì không bao giờ lỗi thời cả!

Hà Nội

Giáng sinh 2006

Cocktail cho tình yêu - Lời nói đầu thứ nhất

Cho đến thời điểm trước khi có lý do để viết lời nói đầu này, khả năng viết lách của tôi hầu như mới chỉ dừng lại ở mức rất khiêm tốn với một số bài viết nhỏ đăng rải rác trên các báo, tạp chí, tuyển tập thơ văn, nội san... Tôi đã từng viết một truyện vừa dưới dạng nhật ký (hay nói đúng hơn là một nhật ký gần giống truyện vừa), một vài bản nháp cho truyện dài. Tất cả những thứ đó chẳng nhiều nhặn gì, và nỗi ấm ức vì sự kém cỏi của mình thì vẫn còn nguyên đó.

Cuối tháng 5 năm 2005, tôi tham gia một chuyến du lịch ngắn với mấy người bạn gái sinh hoạt chung ở một diễn đàn (forum) trên mạng. Trong buổi tối mùa hè hát hò ăn uống ngẫu hứng dưới chân núi Ba Vì ấy, tôi mạnh dạn bày tỏ với họ ý nghĩ khá ngông cuồng viển vông của mình về việc viết một cuốn tiểu thuyết tình cảm “đâu ra đó”. Thật may, không chỉ là những người dễ dàng chấp nhận sự không bình thường ở người khác, những người bạn ấy còn rất biết cách gợi ý và… khích bác. Chỉ với chưa đầy 48 tiếng đồng hồ của chuyến đi, một phần cốt truyện cho cái mà tôi sẽ gọi là cuốn tiểu thuyết này đã hình thành.

Trong vòng 3 tuần lễ, tôi đã viết hầu như liên tục và cũng hầu như ngay lập tức đem chia sẻ để những người bạn gái trên mạng có thể đọc. Họ đã chăm chú (hoặc không chăm chú lắm) theo dõi, phê bình, góp ý, chỉnh sửa và động viên cho tác phẩm dài hơi này của tôi. Tôi xin được gửi lời cảm ơn tới từng người một trong số họ: Chị Diệu Loan và Tuyết Chinh đã giúp tôi có hình dung sơ qua về các nhân vật và bối cảnh. Em Việt Hà đã giúp tôi tạo thêm kịch tính cho câu chuyện. Chị Việt Nga và chị Thuý Hằng đã phát hiện những chi tiết nhỏ chưa hợp lý để tôi điều chỉnh kịp thời. Chị Thuỳ Trang và Minh Lý đã góp ý cho tôi về diễn biến tâm lý nhân vật. Chị Thuỳ Trang cùng với chị Minh Đức và Cẩm Hà cũng đã là nguồn cung cấp thông tin cho tôi về một số lĩnh vực mà tôi chưa hề có kinh nghiệm.

Và cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả những người bạn, đã nhắc đến ở trên hay chưa có dịp nêu tên, đã cung cấp những chi tiết, nhỏ nhưng lấp lánh, trong cuộc sống của chính mình để tôi xây dựng cuộc sống trong truyện và đã khuyến khích (theo những cách khác nhau) để tôi vững tin hơn với công việc lạ lùng này.

Tất nhiên, với ngần ấy sự động viên sát cánh, tôi có thể khá tự tin mà cho rằng tác phẩm, không phải đầu tiên nhưng xứng đáng là đầu tay, của tôi cũng ẩn chứa một số điểm thú vị hoặc hấp dẫn nào đó đối với độc giả, nhất là các độc giả nữ. Có thể các bạn sẽ tìm được một chút gì đó của mình trong câu chuyện muôn thuở về tình yêu mà tôi đem đến chăng...

Cuốn sách của tôi hay dở ra sao có lẽ còn tuỳ thuộc vào cách cảm nhận của mỗi người. Trước khi dừng những lời nói dông dài của mình để nó được thực sự mở ra trước mắt bạn, tôi xin để lại một lời nhắn nhỏ, những gì xảy ra trong truyện đều được tôi hư cấu hoàn toàn. Nếu ai đó phát hiện ra một sự trùng lặp nào đó thì xin hãy vui lòng nghĩ rằng đơn giản đó là chỉ là những tồn tại ngẫu nhiên vốn đầy rẫy trên thế giới quả thật không quá rộng lớn này.

Hà Nội, những ngày thường xuyên mất điện

6.2005