Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2009

Mẹ, tôi và sách

Bài đã đăng trên Tuổi Trẻ số ra ngày 25/11/2007

Bố tôi mất sớm. Tôi học mẫu giáo được một thời gian thì phải ở nhà vì một căn bệnh lạ ngoài da. Mẹ đi làm suốt ngày, thường khóa cửa nhốt tôi trong nhà. Không có ai chơi cùng, tôi lủi thủi đến nỗi cái chữ thương tình mà sinh ra thiên vị, đến ở với tôi sớm hơn các bạn khác. Đi theo chân nó - và theo tay mẹ là sách.

Mới đầu, khi tôi chưa thuộc mặt chữ lắm, mẹ mua những cuốn truyện nhiều tranh, chỉ có một ít chữ in rất to. Mẹ giở sách, chỉ cho tôi từng bức tranh, đọc to từng dòng chữ, và trả lời hàng lô những câu hỏi ngô nghê như: "Tại sao tai con thỏ dài hơn tai con?" hay: "Bát canh cho bà cụ là canh rau ngót hay rau cải?". Đọc hết, tôi quay sang vẽ tranh, bắt chước những hình vẽ trong truyện. Mẹ ngồi bên đan hay khâu cái gì đó, thỉnh thoảng lấy dao gọt bút chì hay nhận xét xem cô công chúa tôi vẽ có xinh bằng trong sách không.

Những hoạt động này là thói quen mỗi tối, không phải trước khi đi ngủ như nhà người ta vì nhà tôi chẳng có phương tiện giải trí nào khác.

Dần dần, khi tôi đọc thạo hơn, hỏi lắm câu khó trả lời hơn và bắt đầu vẽ không giống như trong sách, mẹ chọn mua những cuốn có nhiều chữ hơn, bảo tôi tự đọc và kể lại cho mẹ. Những cuốn sách mẹ mua bằng đồng lương eo hẹp nên mỏng lắm, bé lắm, xấu nữa; giấy vàng xỉn, mực in cũng không được rõ, gáy đôi khi long mất phải khâu lại bằng hai mối chỉ sáng màu; nhưng những câu chuyện chứa trong nó lại rất dày dặn, rộng lớn, đẹp đẽ.

Ngôi nhà làm bằng bánh kẹo dựng trên chiếc chân gà, cuộc phiêu lưu của hai con dế biết đánh võ, hành trình dưới đáy biển của các loài cá... Bao nhiêu điều kỳ thú mở ra trong trí tưởng tượng khiến mọi thứ trong căn nhà lá ở một ngõ nhỏ sát bờ mương bên rìa thành phố của tôi trở nên lung linh. Giữa căn nhà lá hay dột ấy, tôi có hẳn một góc riêng khô ráo để xếp những cuốn sách của mình. Cái góc đó cứ to mãi, to mãi, đến một ngày kia tôi đòi mẹ cho nằm ngủ trên những cuốn sách xếp cao nghệu và bằng phẳng, thay cho giường…

Rồi cuộc sống khá lên, mẹ xây nhà mới có phòng riêng cho tôi, trong phòng có một mảng tường được khoét lùi vào dành riêng cho giá sách. Trên cái giá mới ấy, tôi để gia tài sách mà mẹ đã giúp tôi tích góp bấy lâu. Những cuốn sách có cái tên rất thực tế như "Bệnh ở tuổi dậy thì” hay "Hướng dẫn nấu ăn" bắt đầu xuất hiện bên cạnh chồng truyện cổ tích mơ màng. Tôi cũng bắt đầu góp thêm vào gia tài những của cải do đích thân mình lựa chọn. Việc đóng góp này ban đầu cũng không thật suôn sẻ, vì sự lựa chọn của tôi trái ngược với quan điểm của mẹ. Mẹ đánh mắng, áp đặt; tôi cứng đầu, bất mãn.

Cuối cùng, không phải những lời cãi bướng hay những trận đòn mà chính là những cuốn sách dạy tâm lý, dạy đối nhân xử thế đã giúp tôi có thể thuyết phục mẹ; còn mẹ thì học được cách giữ bình tĩnh, tôn trọng quyết định của con cái hơn.

Bây giờ, giá sách của tôi đã phát triển gấp nhiều lần và chưa có ý định ngưng phình to. Thậm chí nó còn phình ra nhanh quá mức chịu đựng của căn phòng. Bây giờ tôi không chỉ có tiền mua sách thường xuyên mà còn được các công ty sách hay tác giả gửi tặng. Những cuốn sách mới, in giấy trắng, mực tốt, bìa đẹp, đóng dán cẩn thận, nằm cạnh những quyển đã long gáy hoặc vài lần dán lại bìa và có những hình vẽ nguệch ngoạc của tôi ngày xưa.

Bây giờ, tôi chẳng còn muốn xếp sách làm giường, nhưng trên giường lúc nào cũng bề bộn sách, những cuốn mới mua, chưa đọc hoặc chưa viết nhận xét xong, phải để vậy cho đỡ quên. Việc đọc và kể lại cho mọi người về cuốn sách mình vừa đọc là một phần công việc của tôi.

Bây giờ mẹ tôi vẫn đọc sách. Mẹ đọc cả những cuốn sách tôi viết, không bao giờ khen, chỉ cười cười.

Mẹ tôi chỉ là một viên chức bình thường, không học cao đi xa, cũng chẳng bằng này cấp nọ. Mẹ tôi không giỏi diễn đạt, không biết dùng những khái niệm hoa mỹ như văn hóa đọc và sống đẹp, càng không thể lý giải một cách hùng hồn về những tác dụng của việc đọc sách. Mẹ chỉ là một người mẹ vất vả với gánh nặng nuôi dạy con đặt trọn trên vai. Mẹ hướng tôi đến với sách đơn giản chỉ vì muốn sách thay mẹ dạy tôi, cho đôi vai đỡ trĩu mỏi phần nào.

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/short28.html

Chùm ảnh: Hà Nội, khoảnh khắc tháng Ba

Ảnh và chú thích: Trần Thu Trang

Người ta thường ca ngợi vẻ đẹp của "Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ" và "chiều đông, sương giăng phố vắng, hàng cây lặng câm" mà quên mất rằng có một mùa xuân Hà Nội lộng lẫy vô cùng. Những cơn mưa phùn khiến không khí mát mẻ còn không gian thì trở nên trong suốt, cành cây khẳng khiu trụi lá sẫm hẳn lại, một màu nâu ẩm ướt. Và rồi, lá và hoa cùng bừng lên...

Xanh (lá hoa sưa - ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên phố Ngô Quyền)

Lại xanh (lá bàng, ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên phố Hàng Giấy)

Vàng (lá bằng lăng, ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên phố Hoàng Văn Thụ)

Lại vàng (lá bồ đề, ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên phố Hai Bà Trưng)

Trắng (hoa sưa, ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên đường Hoàng Hoa Thám)

Tím (hoa ban, ảnh chụp ngày 01/03/2007 trên đường Bắc Sơn)

Đường Bắc Sơn những ngày này thật là một địa điểm lãng mạn cho những cặp tình nhân dạo chơi. Đôi bạn trẻ trong ảnh đã đi qua khuôn ngắm của tôi không chỉ một lần, vì nơi tôi đứng hoa đang nở rộ.

Người lính gác này cũng như yêu đời hơn trước hàng cây thấp rợp hoa, anh đang lượn xe đạp theo một đường cong ngẫu hứng.

Ở một góc phố khác, ngôi nhà có tuổi đời non một thế kỷ chắc hẳn đang ghen tị với sức trẻ của những lộc bàng non.

Còn tại đường Bắc Sơn, tôi đang "âm mưu" về một tác phẩm nào đó của mình ở thì tương lai. Nếu trong đó không nhắc đến những gì tôi chụp hôm nay thì thật phí phạm (riêng bức ảnh này thì không phải tôi chụp mà là chị Vũ Thuỳ Trang).

Nhiều cô gái đa cảm gọi tháng Ba ở Hà Nội là tháng Hoa Sưa, vì cây hoa sưa lạ lắm, cả năm đứng khép nép im lìm, đến tháng Ba bỗng nhiên dồn dập trắng hoa xanh lá. Này đây một đoạn phố Phan Chu Trinh trước cửa một quán café kiểu Pháp, này đây một khoảng không gian đằng sau tượng đài Lenin trên đường Điện Biên Phủ, rồi ở một ngã tư nào đó với cụm đèn tín hiệu bật tắt đều đặn vô hồn, những góc phố có cây hoa sưa tự dưng cũng trở nên lãng mạn hơn.

Nhưng nếu bạn gọi tháng Ba là tháng Hoa Sưa, chắc chắn sẽ xảy ra khiếu nại, vì ở Hà Nội không chỉ có hoa sưa chọn tháng Ba để khoe vẻ đẹp. Ngoài hoa ban ở đường Bắc Sơn còn có hoa vàng anh nữa. Cây vàng anh cao vút, thân to, lá xanh sẫm, hoa vàng anh nở từng chùm màu da cam. Tuy không có vẻ mong manh bướm trắng như hoa sưa nhưng hoa vàng anh lại hơn đứt nhờ hương thơm thanh thanh, man mát, như một loại nước hoa eau de cologne. Nhưng có lẽ cái dáng vẻ hơi bị sừng sững của cây vàng anh khiến nó ít được ưa chuộng hơn cây sưa. Thì rõ, người ta thường yêu những cô nhỏ nhắn yếu đuối gió thổi bay chứ hơi đâu yêu các nàng đã cao to lại còn đen (may mà không hôi).

Có một đặc điểm chung giữa nàng Hoa Sưa trắng trẻo mảnh mai với nàng Vàng Anh cao to thơm tho, ấy là khi thời gian mà chúa Xuân dành cho các nàng khoe vẻ đẹp đã hết, các nàng sẽ rụng xuống đất như mưa để không phải làm khổ những kẻ si tình vẫn hay làm thơ chụp ảnh tán tụng các nàng mà làm khổ những người quét rác. Tôi không biết ở Nhật tới mùa hoa anh đào (vốn cũng rụng kinh hoàng), công nhân vệ sinh môi trường có được tăng lương không, chỉ biết chắc rằng ở Nhật không có các hoạt động kỷ niệm ngày Quốc tế Phụ nữ rầm rộ bầy đàn như ở Việt Nam. Những bó hoa đang được bó và bày bán cho các quý ông tặng chị em nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3 như trong mấy ảnh dưới cũng sẽ biến thành rác vài ngày sau đó. Sau một mùa rác trước và sau Tết, giờ lại đến rác hoa cả thiên nhiên lẫn nhân tạo, công việc của những người lao động trong ngành môi trường Hà Nội quả là vất vả.

Dù sao đó cũng chỉ là những suy nghĩ vẩn vơ của một kẻ lắm điều ưa nhìn sự việc dưới góc độ tiêu cực mà thôi. Kẻ ấy dù có nói xuôi nói ngược thế nào thì vẫn phải công nhận Hà Nội trong tháng Ba đẹp tuyệt!



Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/gallery7.html

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009

Áo lụa Hà Đông - không xấu hổ khi nhận là phim nước mình

Xác nào là em tôi
dưới hố hầm này
trong những vùng lửa cháy
bên những vồng ngô khoai

Trong một lớp học của trường trung học Hội An, cô bé học sinh với chiếc áo dài trắng có một vết mực tím loang nhàn nhạt ở vạt đang đọc bài văn được điểm cao nhất lớp của chính em. Một tiếng nổ, rồi nhiều tiếng nổ vang lên, rồi im lặng. Rồi những lời hát chậm buồn kia vang lên, Bài ca dành cho những xác người của Trịnh Công Sơn. Không nhạc đệm, tiếng hát chậm buồn như lời kinh cầu, những hình ảnh tang thương của chiến tranh trôi lướt qua.

Đấy là một cảnh ấn tượng trong Áo lụa Hà Đông, bộ phim Việt Nam thứ hai mà em chủ động đi xem trong vòng gần 2 năm qua (bộ phim trước là Mùa len trâu - tháng 7/2005).

Những thông tin về nó trên báo, trên mạng không dồn dập sỗ sàng với những tuyên bố giật gân theo kiểu chọc ngoáy vào trí tò mò, chỉ là một vài bài khen trên blog của những người mê phim và một vài tin nhanh trong mục văn hoá - giải trí thông báo về việc bộ phim đoạt giải Khán giả bình chọn trong Liên hoan phim Pusan. Chừng đó xem ra không đủ để một đứa lười xem phim và ít tò mò vớ vẩn như em phải động đậy thân mình ra rạp. Nhưng khởi chiếu vào thời điểm mà đa số khán giả còn chưa hoàn hồn sau khi dốc túi mua vé xem những bộ phim Tết dễ dãi, phim này vô tình lâm vào thế bất lợi thiệt thòi, điều đó khiến em có cảm giác không đành lòng. Khi xem xong phim thì em thấy mình không đành lòng cũng đúng.

Nếu xếp thể loại (genre) theo kiểu IMDB (Internet Movie Database), Áo lụa Hà Đông sẽ hân hạnh mang dòng chữ drama vì nó có nghèo đói, chiến tranh, cái chết, đủ thành phần cho một bộ phim bi. Kịch bản cũng không có gì gay cấn lắm: Dần (Trương Ngọc Ánh) và Gù (Quốc Khánh) cùng thân phận ở đợ nên thương nhau. Hai người bỏ trốn vào Nam năm 1954, định cư ở Hội An, ngày ngày cào hến nuôi 4 con gái trong bối cảnh loạn lạc vì chiến tranh và thiên tai. Hai con gái lớn lên đi học, không có áo dài, Dần đem chiếc áo dài quà cưới ra sửa cho 2 đứa mặc chung... Nói chung, bộ phim giống một bài thơ buồn được trình bày đa phương tiện.

Về hình ảnh, màu phim hơi tối và xỉn, hợp với câu chuyện buồn. Góc quay khá đẹp, có cả những pha quay từ trực thăng và lưng chừng mặt nước gây cảm giác nôn nao. Những cảnh huy động diễn viên quần chúng đông đảo (toàn người gầy) như cảnh đoàn nổi dậy đốt đuốc đi trên đê hay cảnh đoàn người di cư giữa đồng trông sướng mắt. Đoạn cuối có cảnh chiếc thuyền nhỏ giữa dòng lũ và một slide show sử dụng những hình ảnh tư liệu về chiến tranh kiểu như ảnh em bé bỏng bom Napalm xen kẽ giữa những slice màn hình chỉ có một màu đỏ khá ấn tượng. Em thích những cảnh quay tối của phim, vì ánh sáng, ánh đèn vàng trên làn da ướt mưa của Dần trong ngôi chùa hoang, ánh trăng bạc trên đầu bé Ngô khi có chiếc trực thăng bay qua, đẹp nên thơ, cứ như ảnh em chụp í (hí hí).

Âm nhạc của phim được nhạc sĩ Đức Trí bao thầu, một hỗn hợp từ dân ca, Văn Cao đến Trịnh Công Sơn và giao hưởng. Ngoài phần nhạc xập xình (mà bạn em bảo) bắt chước trắng trợn Tâm trạng khi yêu là có vẻ không ăn nhập lắm đến tiết tấu phim ra, các phần khác rất ổn. Tiếng nhị bài Buồn tàn thu của anh Gù da diết. Đoạn vọng cổ Lan Điệp của bé Ngô ngộ nghĩnh. Hay nhất là cái đoạn cho bè nữ hát Bài ca dành cho những xác người theo kiểu a capella. Nó hợp với cảnh bới tìm xác học sinh sau khi trường học bị bom, hợp đến mức khóc được.

Tất nhiên, Áo lụa Hà Đông có thể bị một số nhà phê bình khó tính chê ở điểm này điểm kia (như bạn em không thích đoạn giữa giữa vì nó có vẻ dài dòng câu giờ còn em không thích thoại vì nó vẫn hơi cứng và nhân vật sinh ra ở Hội An mà nói giọng Hà Nội chuẩn hơn cả em, nhà văn, người Hà Nội, gốc!) nhưng nó thực sự là một tác phẩm điện ảnh tốt. Nó có một kịch bản gây xúc động và một dàn diễn viên khá, nó có những cảnh quay nên thơ và âm nhạc hay, nó nói về một thứ rất Việt Nam là áo dài, nó đã đoạt một giải tàm tạm ở một liên hoan phim tàm tạm, nó khiến chúng ta không xấu hổ khi nhận nó là phim nước mình.

22/03/2007

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend9.html

Chiếc lá Hy Vọng

Cái mẩu kể lể con con này xuất hiện trong mục "Những đoạn trích vàng" của Hoa học trò từ cuối năm 2001. Gần năm năm đã trôi qua, trong lúc dọn dẹp đống file cũ, tôi bắt gặp nó, định xoá rồi lại chợt nghĩ đến những độc giả trẻ tuổi của mình. Biết đâu bài viết mà người 24 tuổi như tôi muốn bỏ đi lại vẫn đem đến cho ai đó trẻ hơn vài điều thú vị thì sao.

“Này em thân yêu, em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ mà xem chiếc lá cuối cùng ở trên tường. Em đã không tự hỏi sao chiếc lá lại không bao giờ rung rinh, không bao giờ chuyển động mỗi khi gió thổi ư? Này em yêu quý, đó là một kiệt tác của bác Behrman, bác ấy đã vẽ nó ở đấy vào đúng cái đêm chiếc lá cuối cùng lìa cành.”

(Đoạn kết “Chiếc lá cuối cùng” - O. Henry)

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, thần linh đã gói những điều tốt lành vào chiếc hộp đem tặng loài người. Nhưng khi chiếc hộp được mở ra, mọi thứ đều bay về trời, chỉ còn Hy Vọng ở lại làm bạn với con người.

Thế nhưng Hy Vọng cũng đôi khi lơ đãng mải rong chơi đâu đó. Hy Vọng đã không tìm đến với cô hoạ sĩ Johnsy đúng lúc cô cần nó nhất. Johnsy vừa bị một gã “có tên Sưng Phổi” quật ngã. Không Hy Vọng, cô nằm trên giường bệnh nhìn ra cửa sổ, buồn bã đếm từng chiếc lá cây rụng dần, rụng dần. Không Hy Vọng, cô tin chắc rằng khi chiếc lá cuối cùng lìa cành cũng là lúc cô rời khỏi cõi đỡi. Mặc dù có sự săn sóc lo lắng đầy yêu thương của cô bạn thân Sue và bác hàng xóm Behrman, Johnsy vẫn không thôi liên tưởng rằng mình cũng như chiếc lá cuối thu tàn úa kia, có thể rời bỏ trần gian bất cứ lúc nào.

Đúng thời khắc mong manh đó, Hy Vọng đã xuất hiện. Hy Vọng hiện diện trong chiếc lá duy nhất còn sót lại, đang “cô đơn bám vào cuống lá nằm sát trên tường”. Buổi sáng thức giấc, Johnsy vẫn thấy chiếc lá sinh mấy ấy dũng cảm đương đầu với gió rét. Và chính nhờ chút Hy Vọng nhỏ bé từ chiếc lá, Johnsy đã thắng được gã Sưng Phổi. Khi ấy, cô chưa biết rằng, để mang lại Hy Vọng cho cô, bác Behrman đã phải đổi cả tính mạng của mình.

Người hoạ sĩ già khắc khổ suốt đời ấp ủ dự định vẽ nên một kiệt tác ấy đã hoàn thành ước nguyện của mình. Bác không vẽ lên cái khung vải đã đợi mình hai mươi lăm năm trong góc phòng. Kiệt tác của bác Behrman chính là chiếc lá dũng cảm “không bao giờ rung rinh”, đem Hy Vọng giúp Johnsy trở lại cuộc sống. Chiếc lá của Hy Vọng ấy sẽ không bao giờ rụng, không bao giờ tan biến. Nó đã trở thành một biểu tượng không chỉ của Hy Vọng mà còn của lòng yêu thương và sự hy sinh cao cả. Chiếc lá xanh tươi vĩnh hằng.

11/2001

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/breview2.html

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009

Trình diện

Hồi còn yêu nhau chàng tránh tiếp xúc với gia đình nàng vì lý do "ngại". Chàng nói chuyện đó cho cả bạn chung của hai người. Nàng biết chuyện, buồn vô hạn. Nào gia đình nàng có phải đông đảo hoành tráng gì đâu, bố mất, nhà không có đàn ông, đôi khi chỉ cần một bàn tay đủ khỏe để vặn cho ống nước khỏi chờn ren thôi.

Rồi cũng đến lúc mấy chuyện buồn ấy làm mối quan hệ xấu đi. Rồi cũng đến lúc chia tay.

Ba năm sau, chàng liên lạc lại với nàng. Hết chuyện công việc rồi thì đến chuyện ngày xưa. Chàng nhắc chuyện ngại gặp gia đình nàng. Rồi kết luận: "Anh muốn đưa em về mộ bố để thắp hương, khi xưa yêu em anh đã không nghĩ tới chuyện đó".

Nàng từ chối, lấy lý do đường sá xa xôi, lòng cay đắng nghĩ: "Còn yêu đã chẳng trình diện người sống, giờ hết yêu rồi trình diện người chết, để mà làm gì".

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/shortstory1.html

Đừng xoá mail của em

Tận đáy túi của mình, anh hãy giữ thư em
(Anna Akhmatova)

Lời ghen tuông xếp thành hàng tăm tắp
Nối đuôi nhau qua cổng đường truyền
Khối giận hờn nén lại đính kèm bên
Không thể vo viên không thể châm lửa đốt
Chỉ một câu nhảy ra khi click chuột
“Bạn có chắc mình muốn xoá thư không?”
Yes và No dòng thông báo lạnh lùng
Một cái nhắp giận - ghen tan hết
Are you sure you want to delete?
Delete mail, delete tình yêu*
Em tự hỏi mình No hay Yes thật nhiều
Câu hỏi treo giữa màn hình, lơ lửng
Vì vậy nên, này anh, anh cũng
Đừng xoá mail em, đừng xoá mail em
Hãy giữ trong nhau dù chỉ một cái tên
Trước một chữ a-còng đơn lẻ
Hãy cất mail vào một ngăn lặng lẽ
Và mark as rằng: Mình sẽ chia tay.

(*) Trắng trợn thuổng ý của bạn Nguyễn Thế Hoàng Linh

Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/poems3.html