Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2008
Gỗ nhường chỗ cho nước sơn
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/shortstory1.html
Là quê hương dù không phải quê hương (*)
Chuyến đi Huế đến với em bất ngờ như một món quà chẳng nhân dịp gì. Một người bạn quen qua Yahoo 360, mới quen thôi vì tổng lượng ký tự chat qua chat lại của em và bạn chắc chưa đủ đựng trong một chiếc đĩa mềm, biết em đang chôn chân dưới đáy sâu nhất trong đồ thị hình sin của tâm trạng nên đã ngỏ lời mời. Và em, sau khi nhìn lại bản thân thấy những thứ để mất chẳng đáng cho người ta động tay động chân, đã dẹp những thứ giả thiết nghi ngại cố hữu trong đầu để quăng mình lên chuyến tàu xuyên đêm qua hơn sáu trăm cây số.
Nếu tính mươi phút tàu chạy qua cầu Bạch Hổ và đón trả khách trên sân ga Huế rồi đi tiếp vào Nam cũng là một chặng thì em đã từng dừng chân ở đất cố đô rồi. Nhưng lần này, cuộc dừng chân của em ra tấm ra món. Em không chỉ được ngắm Huế, nghe Huế và nếm Huế mà còn được cân đo đong đếm Huế. Là em đang muốn nhắc đến những thứ Huế nhiều và Huế ít. Xin nói ngay, những thứ nhiều ít em sắp kể ra đây chỉ là cái sự đong đếm vô cùng đại khái và ngẫu nhiên của em thôi, người Huế đọc mà thấy em đong sai thì kéo áo em nhắc nhỏ một câu, mặc kệ em đỏ mặt, người Huế hỉ!
Huế nhiều cây. Đường Phượng Bay tưởng chỉ có phượng hoá ra không chỉ có nhiều phượng mà còn độn thêm xà cừ. Nhà bạn bé tẻo tèo teo không có vườn tưởng không theo tục bày bàn thờ thờ cây hoá ra vẫn có một chiếc lọ thuỷ tinh buộc trên hàng rào, trong lọ chi chít chân hương. Dàn hoa sử quân tử ở Hội An với Hà Nội là “của độc” thì ở Huế có số lượng ngang với hoa giấy, thậm chí còn nhiều hơn tigôn. Em chưa đi Đà Lạt nên chẳng biết lấy gì làm đối trọng để so sánh số cây thông của Huế. Nhưng nếu Đà Lạt là hoa hậu thông, chắc Huế, với những cây thông có thân hình thon thả đều chằn chặn, phải đứng vai á hậu liền kề.
Huế ít mèo. Ba ngày đầu em chỉ thấy hai dấu hiệu của mèo. Một là tiếng méo meo thảng thốt trên con đường ngoại ô chạy ngang lăng Minh Mạng. Hai là bức ảnh mèo to tướng kèm theo chữ “tiểu hổ” trên biển hiệu một nhà hàng đầu dốc Nam Giao. Tự dưng em móc hai dấu hiệu này vào với nhau và lấy làm e ngại cho chi nhánh Hội yêu Mèo mà em dự định sẽ mở ở nơi đây. Đến đêm cuối cùng ở Huế, em thoáng thấy một chú mèo có bộ lông đồi mồi chạy băng qua đường rồi mất hút sau tường rào một ngôi nhà thâm nghiêm. Dáng điệu của chú chàng cũng giống như những người Huế em gặp dọc đường, nhẹ nhàng, hơi mảnh dẻ nhưng rắn rỏi.
Huế nhiều chó. Những con chó Huế chạy lông nhông đuổi theo xe máy hoặc đuổi theo nhau rồi lăn vào nhau mà dụi dụi mà hít hít, từ sáng đến chiều. Thỉnh thoảng trong cái đám vàng đen trắng Nhật Bắc Kinh Phú Quốc lẫn lộn đó còn nổi lên một vài tiếng hục hặc gục gặc, chắc là dấu hiệu của màn thể dục tiêu mỡ tập thể, vì em tìm mỏi mắt không có chó béo. Nói chung, cảnh tiêu dao tự tại của đám cố đô khuyển làm em tự dưng mất cảnh giác. Trên cẳng chân em còn hai vết sẹo chó cắn lâu lâu cũng ngưa ngứa, nhưng khi con chó choai ở quán ven đường bắc chân lên ngó em, em lại cầm lòng không đậu mà vuốt đầu nó một cái. May mà chó Huế hiền!
Huế ít chỗ để đàn đúm ban đêm. Tối đầu tiên, từ Đập Đá rẽ xuống, bạn chở em xuôi theo con đường hun hút có hàng cau và lá trúc (thực ra là tre) giống thôn Vỹ của Hàn Mặc Tử để đến một quán café tường ốp gạch đá ong mang cái tên lấy ý từ một bài nhạc Trịnh - Đời Nghiêng. Chúng em ngồi bên một bộ bàn ghế nhỏ xíu, nhìn ra một hòn non bộ với hồ bán nguyệt không nàng nào nỡ rửa chân cũng nhỏ xíu, giương mắt ngó hết đoàn nam thanh nữ tú này đến tốp tài tử giai nhân khác ra vào, có cảm giác bao nhiêu người trẻ tuổi của Huế đều tập trung ở đấy cả. Ngoài ra thì chỉ còn tiết mục nghe ca Huế ố tang tình tang và môn massage chân từ nhân viên đến mùi thuốc ngâm không khác Hà Nội, thế là hết buổi tối, chín rưỡi đường phố đã thưa người lắm.
Huế nhiều bảng hiệu in kiểu chữ thư pháp. VNI-ongdo, VNI-thufap2, VNI-thufap3, VNI-baybuom… những font chữ em tưởng chỉ dùng để thiết kế thiếp cưới và banner website truyện kiếm hiệp hoá ra lại xuất hiện với tần suất dày đặc trên những tấm biển hàng. Từ bảng sắt han gỉ tới hộp đèn trắng tinh nhấp nháy, em thấy những nét sổ nét mác đều tăm tắp ấy ngay cả khi lĩnh vực kinh doanh của cửa hàng chả có gì gọi là cổ kính hay mềm mại hết. Có lẽ cái sự thanh nhã xưa cũ của Huế chưa bao giờ là nhàm chán với cả chủ lẫn khách nên người ta tận dụng đủ phương cách để cho mọi thứ đều nhuốm vẻ phương Đông tha thướt như vậy mới cam lòng!
Huế ít…
Huế nhiều…
Ờ mà tại sao em lại cứ ngồi kiểm đếm như một con mẹ lắm điều vậy nhỉ? Trong khi Huế có bao điều đáng nhớ mà chẳng ai đong nổi ít hay nhiều.
Ấy là hai tiếng “Mụ ơi!” bạn dùng để gọi bà cụ giúp việc trong nhà, chữ “ơi” được đẩy lên một nốt cao cao, nghe thân yêu đến độ em cũng bắt chước theo và dùng để đặt tên thay cho cái tên đẹp của bạn trong điện thoại di động.
Ấy là những bữa cơm của Mụ, canh mít non nấu tôm, cá thu, nước chấm rau muống, món nào cũng ánh sắc đỏ nhưng chỉ cay vừa phải để một đứa chưa bao giờ tự nguyện cho ớt khi ăn phở như em vẫn có thể “đánh” ba lưng bát rồi nằm kềnh ra nhà.
Ấy là những hạt mưa Huế xiên chéo qua tán lá dày trước nhà hay qua những bức tường rêu ở lăng Tự Đức, là bãi lau đầy nắng bên trong đại nội, là con đường chạy giữa hai ngôi trường màu hồng mà màu hồng Quốc học đẹp hơn vì đó là trường bạn em đã học, là chiếc xích đu màu xanh nhìn ra hai chậu đỗ quyên nở hoa đỏ nơi em chờ bạn mỗi chiều hiu hiu gió, là nụ cười khuyết một chiếc răng của Mụ, là những giọt nước mắt của em…
Thật đấy, em đã khóc khi tàu rời ga, khi ngước lên bầu trời thưa mây mà em tìm mãi không được từ gì diễn tả đành gọi là xanh thần kinh (chữ thần kinh nghĩa là kinh đô chứ không phải là bệnh tâm thần của em), khi thấy những cảnh vật vài ngày trước còn lạ lẫm nay thân quen quá mà cứ bình thản trôi qua cửa kính, khi biết có hơn một người ở lại đang dõi theo lo lắng cho mình.
Người Do Thái thường nhét mảnh giấy ghi điều ước vào kẽ bức tường Than Khóc rồi úp mặt cầu nguyện, người Ý thường vừa ném một đồng xu xuống đài phun nước Fontana di Trevi vừa nghĩ về mong muốn của mình. Em đã làm tượng trưng cho cả hai việc đó, đã úp mặt vào một bức tường rêu sau Thế Miếu, đã ném đồng xu qua vai trái vào chiếc vạc sau điện Thái Hoà, nhưng em chưa kịp nghĩ tới điều gì. Nếu như điều ước còn hiệu lực, cao xanh ạ, em ước những điều đáng nhớ kia sẽ vẫn vẹn nguyên như vậy chờ em quay lại, dù chỉ nửa lần.
8.2006
(*) Một câu thơ trong bài “Cố đô” của Xuân Quỳnh.Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/travel4.html
Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2008
Tin tức: Thông báo về buổi giao lưu nhân dịp ra mắt "99 tuần buôn chuyện"

Chủ nhật, 25/5/2008, “99 tuần buôn chuyện” – cuốn sách thứ 4½ của Trần Thu Trang chính thức ra mắt. Buổi gặp mặt giao lưu với độc giả sẽ được tác giả tổ chức từ 15h30 đến 17h cùng ngày tại café Link – 629 Kim Mã, Ba Đình, Hà Nội (đối diện hồ Thủ Lệ). Trân trọng mời các bạn tới tham dự, sự hiện diện của các bạn sẽ là nguồn động viên tinh thần cũng như vật chất cho tác giả.
Trần Thu Trang
Tái bút: Nếu các bạn có ý định tặng hoa, xin vui lòng dùng số tiền ấy để ủng hộ cho văn học.
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/
Tuyết đen - Bực, mơ, nhớ và khóc
Nếu huynh là tuyết
Muội sẽ giữ mùa đông
(Giao Chi -http://fkcafe.com)
Một đêm mưa thu rờn rợn, tôi mở chiếc phong bì chuyển phát nhanh, lấy ra một cuốn sách mang cái tên lạnh lẽo và có phần u ám: Tuyết đen. Dòng chữ trên bìa cho tôi biết đây là “truyện kiếm hiệp đầu tiên dành cho teen Việt”. Tôi khựng lại một giây tự hỏi, mình thích truyện kiếm hiệp, mình người Việt, nhưng mình không phải teen, liệu có sao không? Đầu chưa kịp trả lời thì tay đã mở sách, và những bông tuyết màu đen lả tả rơi xuống…
Bắt đầu bằng một sự kiện cực kỳ giật gân, cô dâu chết ngay trong đám cưới, câu chuyện mở ra trước mắt tôi một cõi giang hồ, vài quái nhân, vài sơn cốc thạch động, vài chiêu thức võ công, vài bảo vật võ lâm, tình yêu ngang trái giữa một ma đầu khét tiếng và một cô gái tuy biết võ nhưng rất lành, những thứ quá đỗi thân thiết với những kẻ lâu nay “luyện chưởng”. Nhưng cái giống kiếm hiệp này quái lắm, biết là chỉ chừng ấy thứ quen thuộc thường tình mà vẫn không thể dứt ra nổi. Không có “nồng độ” kiếm hiệp đậm đặc cùng mớ kiến thức nho y lý số thâm thuý (hoặc ra vẻ thế), chỉ có một chuyện tình với tuyến nhân vật có diễn biến tâm lý đơn giản nhưng không đơn điệu, Tuyết đen đem lại một sự hấp dẫn giản dị.
Suốt thời gian đọc, trong đầu tôi luôn thường trực một câu hỏi: “Rồi sau đó thì sao?”. Vào đoạn cô dâu chết thì muốn biết chú rể phản ứng thế nào, nguyên nhân cái chết ra sao. Thấy cảnh một người hành tung bí ẩn xuất hiện với phong thái vừa lạnh lùng vừa lồng lộng thì muốn biết hắn là ai, hắn sẽ đi về đâu. Đến chỗ hai nhân vật chính ôm nhau ngủ thì muốn biết ngoài ngủ ra, họ còn… làm gì không. Tới lúc nhân vật bị trúng độc cần thuốc giải thì lại cầu mong thần y bớt chảnh và lấy cát-xê thấp thôi. Cứ như vậy, 200 trang sách trôi vèo một cái. Chỉ định đọc rồi tán phét vài câu qua Yahoo Messenger với Giao Chi người bạn cùng-lứa-và-hơi- cùng-nghề, tác giả cuốn sách, cho vui thôi, nhưng tôi lại bị hút vào và chỉ có thể dứt ra sau hơn hai tiếng đồng hồ bực, mơ, nhớ, khóc.
Buồn cười nhỉ, đọc truyện chưởng bực và mơ thì có thể hiểu được, chứ lại đi nhớ với khóc! Nhưng phải vậy thôi, vì Tuyết đen đã gợi cho tôi nhiều cảm xúc hơn mức một cuốn truyện tuổi tím thông thường có thể gợi. Trước tiên là bực, vì bìa sách rất hầm hố với hai nhân vật vẽ cường điệu hao hao truyện Phong Vân của Hong Kong nhưng lại không ích gì cho việc tưởng tượng nội dung truyện, vì những lỗi chính tả dạng phát âm vùng miền lẽ ra có thể biên tập kỹ. Sau đó là mơ, mơ vì cái thế giới Giao Chi vẽ ra sao mà xa vời, dù có đánh nhau nhưng vẫn êm dịu quá, dù nhiều uẩn khúc nhưng chẳng có sập cầu hay mưa bão rợn người.
Thế tại sao lại nhớ và khóc?
Vì hơi lạnh của cơn mưa và màn đêm làm tôi liên tưởng tới những bông tuyết màu đen vẫn rơi miên man trong trang sách.
Vì tôi thấy thấp thoáng đâu đây sự rụt rè gượng nhẹ của mình và người yêu trong câu chuyện tình chớm nở của Vạn Độc Vương và Đông Tử.
Vì mấy năm trước tôi và những người bạn đã từng ấp ủ một dự định viết truyện kiếm hiệp nhưng chưa kịp hoàn thành.
Vì mới chỉ một năm rưỡi trước đây thôi, tôi cũng ở vị trí của Giao Chi bây giờ, cố gắng để ra được sách và suýt đột quỵ vì những việc không tên xoay quanh.
Tôi không chúc bạn thuận buồm xuôi gió, 20 năm trước, nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến đã viết một bài tiểu luận có tên như vậy để chào đón nhà văn Nguyễn Huy Thiệp cũng như nhắc nhở ông về sự “thử thách trong giống tố của công luận”. 20 năm sau, tôi cũng dùng lại một vài ý trong bài ấy để (dù chúng ta so với hai bậc tiền bối kia đúng là gà mái đứng ngó đại bàng) chào đón bạn và chào đón cuốn sách lỡ mang nhãn hiệu kiếm hiệp - một thứ văn học nửa mùa nên có lẽ sẽ không bao giờ được các báo, các nhà phê bình hồ hởi lăng-xê.
“Bạn hãy tin ở công chúng độc giả bao giờ cũng độ lượng và công bằng”.
Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2008
Ngắm mưa, đọc sách
1.
Gió đưa giọt lạnh
Chuông gió rùng mình
Một buổi bình minh
Mưa
2.
Vũ Bằng chợt gọi
Quỳ ơi Quỳ ơi
Mười hai thương nhớ
Gợi
3.
Người tương tư đợi
Riêu riêu mưa vơi
Ngô đồng một lá
Rơi
10h30 31/7/2005
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/poems2.html
Khi chân em không dài…
Bài đã đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 10/05/2008
Ở một diễn đàn lớn trên mạng, nơi quy tụ những nam thanh niên thời đại đã từng tồn tại hàng loạt bài viết của hàng chục chàng bàn về các tiêu chuẩn chọn người yêu. Đọc qua một lượt thì thấy bên cạnh những gạch đầu dòng tày trời về gia thế, học vấn như “nhà mặt phố, bố làm to” hay “cử nhân là vừa, xin chừa tiến sĩ” còn có những tiêu chuẩn rất cụ thể liên quan đến nhan sắc cô gái, nào là “mắt bồ câu, mũi dọc dừa”, nào là chỉ số vàng 90-60-90 cho ba vòng… Và một thứ được nhiều chàng nhắc đến nhất chính là đôi chân của cô người yêu tương lai.
Với những phần khác của cơ thể, đôi khi các chàng có những tiêu chuẩn khác hẳn nhau, nhưng riêng tiêu chuẩn về đôi chân thì hết sức nhất quán, chàng nào cũng yêu cầu nó càng nhiều centimét càng tốt! Cô gái lý tưởng của các chàng nếu không có đôi chân miên man “dài đến nách” như các siêu mẫu trên sàn catwalk thì cũng phải đạt được hai chữ “cao ráo” về mặt cảm quan. Người ta có thể chỉ ra được hàng lô ưu điểm của đôi chân dài mà chẳng cần nghĩ ngợi gì.
Yêu một nàng chân dài, các chàng sẽ đỡ mỏi cổ khi… hôn do không phải cúi thấp xuống quá nhiều. Cưới một nàng chân dài thì các chàng sẽ thêm phần yên tâm cho các vấn đề hệ trọng như hạnh phúc lứa đôi (người xưa đã dạy “trường túc bất tri lao” cơ mà!) hay cải thiện nòi giống. Ấy là chưa kể việc sánh bước bên một cô gái chân dài còn khiến các chàng nở mặt nở mày với ý nghĩ dù sao thì người yêu/vợ mình cũng là của hiếm. Quả thật, trong bối cảnh chiều cao trung bình của phụ nữ Việt Nam mới đạt mức khiêm tốn 153 cm như hiện nay, người con gái nào vượt hơn cái mốc ấy chừng 10 cm cũng có quyền hãnh diện rồi.
Thế nhưng đâu phải ai cũng được sinh ra với bộ gen tốt, được nuôi dưỡng bằng những thực phẩm giàu chất nọ chất kia hay được rèn luyện các môn thể thao phù hợp để phát triển chiều cao như vậy! Còn những cô gái chỉ xấp xỉ cái mốc 153 cm, thậm chí thấp hơn, những người chiếm số lượng áp đảo nhưng thường bước chậm hơn những cô gái chân dài trong cuộc đua đến trái tim các chàng thì sao? Họ cảm thấy thế nào khi sự ưu ái của đám mày râu không dành cho mình? Ghen tị chăng? Hay là tủi thân, bất bình?
Chưa có thống kê chính thức nào về phản ứng của “những cô gái chân ngắn” nên những cảm xúc không mấy tích cực vừa liệt kê ở trên dù sao cũng chỉ là phỏng đoán dựa trên kinh nghiệm chủ quan của người viết. Nó có thể đúng với những cô gái chân ngắn bị thua đối thủ chân dài trong một cuộc đua trực diện và công khai. Thử tưởng tượng mà xem, bạn hội đủ cả công dung ngôn hạnh theo tiêu chuẩn xưa lẫn năng động sáng tạo tự tin theo tiêu chuẩn nay. Vậy mà cái anh chàng kia lại không chọn bạn, anh ta chọn một cô nàng kém bạn đủ đường, chỉ vì chân cô ta dài như anh ta và gia đình mong muốn. Trong hoàn cảnh đấy, bạn có hiền như cô Tấm thì cũng phải đưa ra một phản ứng nào đó để làm vơi nỗi ấm ức cho mà xem. Khéo những ghen tị, tủi thân, bất bình kia hãy còn là nhẹ so với sự thất vọng và cay cú đến phẫn nộ của kẻ thua cuộc ấy chứ!
Cũng còn may, các cuộc đấu tay đôi đầy khó xử giữa hai cô gái không mấy khi kết thúc theo cách bất công như thế. Trong hầu hết các trường hợp, những người con trai dù có ham chuộng sắc đẹp đến mấy cũng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là chân dài và đâu là chân tình. Kể cả khi anh chàng này bị mờ mắt vì đôi chân mét mốt thì vẫn còn anh chàng khác tinh tường để nhận ra những nét đẹp tâm hồn ẩn chứa trong thân hình nhỏ nhắn. Cơ hội tình yêu vẫn đầy ắp ngoài kia đợi những cô gái chân ngắn, chỉ cần các cô biết cách…
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/short35.html
Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008
Món cuối tuần số 1
Về cơ bản, em là một đứa vừa đần vừa chậm. Tuy nhiên, riêng trong lĩnh vực chế biến thực phẩm thì em khá nhanh trí và tháo vát. Bằng chứng là em đã tận dụng những nguyên liệu sẵn có để làm ra một món ăn ngon lành mang phong cách châu Âu. Đầu đuôi như sau:
Chủ nhật, em dọn đi ở riêng nơi ngoại thành, gia tài đem theo gồm có quần áo sách vở máy móc và mấy gói phở ăn liền.
Thứ Ba, bà ngoại em dúi cho em 200g thịt bò để khi nấu phở ăn liền thì độn thêm vào cho có đạm. Em đem thịt về cất lên ngăn đá tủ lạnh.
Thứ Năm, em đem 80g thịt bò xào với 100g măng tước rồi nấu cơm ăn đàng hoàng. 120g thịt bò còn lại, em cất tiếp vào ngăn đá.
Thứ Bảy, tức là hôm qua, em mải sửa bản bông của cuốn sách sắp xuất bản nên không kịp đi chợ mua thêm cái gì như măng, ớt xanh hay ít nhất cũng là dưa chua/cần tỏi để xào với thịt bò như hôm trước nữa. Không cam tâm ăn món bò xào suông, em nhìn lại một lượt tủ lạnh, thấy ngoài 120g thịt bò, mình còn có 1/2 hộp bơ thực vật (margarine) Tường An, 2 quả chanh, 1 gói bột chiên loại không xù và vài nhánh tỏi. Từ các nguyên liệu trên, em đã làm ra món này:

Các bạn nhìn ảnh có thấy ngon khônggg??? Em không chỉ nhìn ảnh mà còn ăn hết sạch nên khẳng định luôn là rất ngon. Mà đã biết cách làm món ăn ngon thì phải khoe chứ nhở. Vầng, thế là em khoe.
Thăn bò tẩm bột rán sốt bơ chanh
Thịt bò thái miếng to chừng 3 ngón tay thiếu nữ, dày chừng 65-80 trang sách Phải lấy người như anh không tính bìa.
Lấy búa dần kỹ cả hai mặt miếng thịt (lúc dần mà thù đứa nào thì cứ nghĩ miếng thịt là cái đầu nó cho thêm khí thế), ướp xì dầu, bột nêm, đường trong nửa tiếng.
Sau nửa tiếng, rắc một nhúm bột chiên loại không xù (hoặc bột mì) vào thịt trộn sao cho không còn dấu hiệu của bột (tức là bột ngấm ẩm và quyện dính miếng thịt).
Cho dầu ăn vào chảo, đợi dầu nóng thì cho thịt bò vào rán (tái, chín, cháy tuỳ tâm). Rán xong gắp ra đĩa (để lộn xộn hay xếp hình trái tim, bông hoa tuỳ tâm), quay sang làm nước s-xốt.
Lấy ít nước lã, cho bột chiên hoặc bột mì vào (đừng cho nhiều mà nước s-xốt đặc quá trông sẽ giống món chè bò) hoà tan cùng bột nêm hoặc muối.
Tỏi bóc vỏ đập dập nhưng không nát (tức là còn nguyên nhánh chứ không rách rời, không chắp vá) thả chung vào hỗn hợp nước – bột cùng một mẩu bơ bé bằng nửa ngón tay út của thiếu nữ.
Tráng qua cái chảo mới rán thịt bò để rửa trôi hết các vụn thịt xấu xí và mùi dầu khét. Cho cái bát nước s-xốt sống kia vào đun nhỏ lửa, vừa đun vừa quấy đều tay cho bơ tan và bột mượt, đợi sôi thì gắp nhánh tỏi vứt đi.
Tưới nước s-xốt vào đĩa thịt bò. Cắt nửa quả chanh vắt theo kiểu rải thảm lên trên cùng (bạn nào sợ vắt không lành nghề để rơi hạt xuống dưới thì có thể vắt trước ra bát rồi múc từng thìa rưới từng góc).
Yêu cầu tác phẩm: Thịt bò mềm, không mặn không nhạt không ngọt không đắng. Nước s-xốt màu vàng – nâu nhạt, mịn màng mượt mà, thoang thoảng mùi tỏi, ngầy ngậy mùi vị bơ và chua vị chanh. Tất cả ăn vào không tiêu chảy.
Chuyên gia nấu ăn mới khai quật: Trần Thu Trang mũm mĩm dễ thương!
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/weekend25.html
Thứ Năm, 1 tháng 5, 2008
Hội An, khi bình yên đọng lại
Lang thang lang thang
Chân không buồn mỏi
Tự hỏi tự hỏi
Cột đình,
Mái ngói,
Rêu?
Đến Hội An lúc hoàng hôn đang dần buông, ấn tượng mà phố cổ gieo vào lòng em không phải là rêu hay mái ngói như trong bài thơ của Ly Hoàng Ly mà là bóng tối càng lúc càng loang rộng trên sông. Dòng sông Hoài, cái tên nên thơ như chính khung cảnh hai bên bờ của nó, lưu luyến tạm biệt những tia nắng cuối cùng và chở theo bóng đêm trên những gợn sóng nước lặng lờ.
Hội An thực sự đã lớn tuổi lắm rồi. Hơn 300 năm đứng soi mình bên dòng Thu Bồn hết đầy rồi vơi hết đục lại trong, nó đã chứng kiến quá nhiều đổi thay. Nhưng dường như Hội An đứng tách riêng và chỉ chứng kiến những cuộc bể dâu trôi qua lặng lẽ chứ chưa bao giờ bị cuốn vào những biến cố chìm nổi. Dọc chiều dài thời gian, từ khi nước Đại Việt đánh Chiêm Thành mở mang bờ cõi về phương Nam cho đến khi những thuyền buôn Nhật Bản, Trung Hoa hay châu Âu ghé vào tụ họp đem theo cả dã tâm thôn tính, từ khi là một thương cảng cách đây đôi ba thế kỷ cho tới khi trở thành một di sản văn hoá thế giới ngày nay, Hội An vẫn là một thị xã ven sông, nhỏ bé và bình yên như cổ tích. Rồi mỗi cuối tuần hay đêm 14 Âm lịch, khi màn đêm buông xuống, điện tắt và đèn lồng thắp lên, cuộc sống như lùi lại trăm năm trước, không gian cổ tích ấy lại càng lung linh.
Phố nhỏ, cửa hiệu nhỏ, cả những món hàng lưu niệm cũng nhỏ. Những món hàng dường như thuộc về quá khứ: dép cói, hộp khảm hay đèn lồng lụa, tất cả chìm trong không gian sẫm màu và êm ả đến nao lòng. Em chọn cho mình một chiếc đèn lồng nhỏ, tưởng như người bán đang trao cho mình một gói quà tròn trịa và lung linh chứa đựng ký ức ngày xưa. Thả bộ dọc đêm phố cổ, em lắng nghe âm thanh của cây guitar Hawaii của ông già gần chùa Cầu hoà cùng tiếng nô đùa của đám trẻ. Vài bé gái có nụ cười đẹp như thiên thần trong cổ tích đang xúm quanh nựng nịu một chú mèo, mèo ta ngơ ngác như thể vừa bước xuống từ một cây cau nào đó và tự hỏi chú chuột đã trốn đi đâu mất giữa con phố mờ ảo ánh đèn lồng.
Hội An không phải là nơi lý tưởng cho những người ưa mạo hiểm. Vì nó chẳng có gì để người ta thử thách lòng dũng cảm hay sự liều lĩnh cả. Nhà cửa vừa thấp vừa nhỏ, phố cũng chẳng rộng chẳng dài. Nếu không có một đôi chiếc xe đạp chầm chậm trên lối nhỏ, những khách du lịch nhàn tản đi nép dưới mái hiên hay những gương mặt thân thiện ló ra từ một ô cửa nào đó, những con phố của Hội An sẽ trở thành một bức tranh tĩnh vật hay một tác phẩm sắp đặt liên hoàn. Em đứng trên lan can của một ngôi nhà đã hơn 300 năm tuổi, ngắm nhìn tác phẩm sắp đặt ấy và lắng nghe nỗi bình yên như một tấm lụa mềm bao phủ lấy mình.
Dòng sông Hoài chảy tới đoạn ngang qua thị xã thì hơi thắt lại như vòng eo duyên dáng của cô gái xứ Quảng, những con thuyền sơn màu xanh đỏ với hai con mắt mở to hướng vào dãy phố với một vẻ tha thiết thân thương. Ra gần cửa biển, sông mới duỗi dài trải rộng để thuyền nhỏ thuyền to thả sức rẽ nước đem theo những lưới vó trĩu nặng cá tôm.
Dừng chân ở một cù lao không rõ tên với ý định chụp vài bức ảnh về an toàn lao động và ô nhiễm môi trường, sau một lát cúi nhìn mặt nước thấy bóng mình lồng trong bóng ngàn mây đang bay về phía biển, em bật chức năng chụp panorama của máy ảnh, quên đi những đề tài nặng về phê phán kia và ghi lại không gian trời mây rộng mở này. Và em chợt nhận ra ý nghĩa cái tên của vùng đất mình đang đứng, cũng là một phần cái tên em đặt cho mẩu cảm xúc của mình: Bình yên đọng lại - Hội An.
8.2005
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/travel2.html