Hồi còn yêu nhau chàng tránh tiếp xúc với gia đình nàng vì lý do "ngại". Chàng nói chuyện đó cho cả bạn chung của hai người. Nàng biết chuyện, buồn vô hạn. Nào gia đình nàng có phải đông đảo hoành tráng gì đâu, bố mất, nhà không có đàn ông, đôi khi chỉ cần một bàn tay đủ khỏe để vặn cho ống nước khỏi chờn ren thôi.
Rồi cũng đến lúc mấy chuyện buồn ấy làm mối quan hệ xấu đi. Rồi cũng đến lúc chia tay.
Ba năm sau, chàng liên lạc lại với nàng. Hết chuyện công việc rồi thì đến chuyện ngày xưa. Chàng nhắc chuyện ngại gặp gia đình nàng. Rồi kết luận: "Anh muốn đưa em về mộ bố để thắp hương, khi xưa yêu em anh đã không nghĩ tới chuyện đó".
Nàng từ chối, lấy lý do đường sá xa xôi, lòng cay đắng nghĩ: "Còn yêu đã chẳng trình diện người sống, giờ hết yêu rồi trình diện người chết, để mà làm gì".
Nguồn: http://www.sachcuatrang.com/shortstory1.html
Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét