Y và thị ngồi cạnh nhau trong lớp. Không phải lớp thường mà là lớp đào tạo học sinh giỏi của huyện. Thời đó nghèo, con gái chưa tới tuổi dậy thì cũng giống như mọi con khác, làm bạn với đất cỏ, lê la bẩn thỉu. Những từ như "làm dáng" hay "vệ sinh" trở thành từ ít dùng, từ tối nghĩa. Y và thị hợp nhau ở chỗ không coi việc thi học sinh giỏi toàn huyện này ra thể thống gì, thích đi trộm khoai lang và rình xem nhà ai tát ao thì hôi cá hơn là ngồi làm văn ca ngợi Mị Nương. Trong giờ, cô giáo ra sức nhồi cho các mầm non văn học, y thị ngồi dưới nháy nhau...
Một buổi, thị giấu nhà mang cho y chiếc bánh tẻ. Y nhận, liếc mắt đưa sang mái tóc "suôn mềm" của thị, chợt thấy một con chấy đang đánh đu trên sợi tóc mai hẵng còn đầy những bụi đường. Chẳng nao núng, y chồm sang, tuốt đánh "roẹt" một phát. Được ngay con chấy kềnh. Y để con chấy xuống cuốn vở năm hào tư của thị. Thị mỉm cười e thẹn như cảm ơn, rồi nhón tay bỏ ngay vào miệng. Tách một cái!
Giờ, tháng tháng y phải đưa tiền để thị mua nhu yếu phẩm, trong đó dầu gội đầu, cho cả ba người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét